Khương Trì Hằng chỉ nhìn ta, nhưng không nói một lời nào. Ý nghĩ đáng sợ nhất trong đầu ta dần hiện rõ. Hắn hoặc là người của Nhiếp Chính Vương, hoặc hắn chính là Nhiếp Chính Vương. Nhưng dù là gì đi nữa, điều này đại biểu cho một sự thật: Hắn đã lừa ta.
Nếu suy đoán của ta là thật, thì ta có lẽ sẽ phải kết thúc sớm mối quan hệ giữa ta và hắn. Đương nhiên có thể hắn sẽ không đồng ý. Nhưng từ đầu đến cuối, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc vướng bận với kẻ có quyền thế. Lúc chủ động bắt chuyện với Khương Trì Hằng, ta cũng chỉ nghĩ hắn là một thị vệ bình thường. Sau này biết hắn là đầu lĩnh thị vệ, ta đã sinh ra ý định rút lui. Nhưng sau đó bị hắn phát giác, hắn lại dỗ dành ta, chúng ta mới duy trì mối quan hệ này cho đến nay.
Nhưng nếu… nếu thân phận của hắn còn tôn quý hơn cả đầu lĩnh thị vệ thì sao? Trong lúc Khương Trì Hằng không nói gì, những suy nghĩ của ta đã khiến mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Ta chỉ muốn lập tức vứt ngọc bội xuống rồi chạy thục mạng ra ngoài, ngày sau không bao giờ gặp lại Khương Trì Hằng nữa.
Đúng lúc ta đang bối rối, hắn rốt cuộc cũng động đậy. Không có bất kỳ sự chột dạ hay áy náy nào vì bị vạch trần. Đai áo lót của Khương Trì Hằng còn chưa thắt chặt, phần da thịt in lờ mờ những vệt đỏ cứ thế phơi bày ra trước mắt ta. Sau đó ta nhìn hắn từng bước đi đến trước mặt mình, lập tức sinh ra ý định lùi bước. Nhưng hắn đã nhanh tay hơn, tóm gọn lấy tay ta.
“Trốn cái gì? Ta còn chưa nói tiếng nào, ngươi đã chắc mẩm thân phận của ta rồi sao?”
Ta muốn nói gì đó, nhưng há miệng ra lại phát hiện bản thân không thể phát ra âm thanh nào.
“Ngươi sẽ không thực sự nghĩ ta là Nhiếp Chính Vương đó chứ?”
“Ta cũng muốn nghĩ vậy, nhưng nhìn qua hiện tại ta chưa có cái bản lĩnh đó.”
“Vậy… vậy cái ngọc bội này…”
Khương Trì Hằng rút miếng ngọc bội ra khỏi tay ta, dễ dàng nắm chặt trong tay mình. “Đây là ta nhặt được lúc đi tuần đêm qua. Nhưng Nhiếp Chính Vương hôm qua đã xuất cung, ta tự nhiên không thể trả lại được. Vốn định hôm nay tìm lúc nào đó trả lại, không ngờ lại đúng lúc bị ngươi nhìn thấy.”
Ta khẽ cắn đầu lưỡi, thật sự là ta đã hiểu lầm rồi sao? Nhưng nhìn vẻ mặt Khương Trì Hằng có vẻ không giống như đang nói dối. Là ta suy nghĩ nhiều quá, hay là do ta nghĩ quá ít? Đột nhiên, trán ta bị búng nhẹ một cái.
“Cho dù ngươi có muốn ta là Nhiếp Chính Vương đi nữa, ta cũng không thể nào là ngài ấy được. Cũng không cần phải đặt kỳ vọng lớn vào ta đến thế.”
Ta có chút ngượng ngùng mím môi, sắc mặt cũng dần khôi phục bình thường. “Được rồi, vậy đúng là ta hiểu lầm, xin lỗi nha.”
Khương Trì Hằng lần này lại không nắm lấy nhược điểm này của ta mà làm khó, cất miếng ngọc bội đi. Nhưng ngay lúc ta sắp rời đi, hắn bỗng dưng buông một câu: “Ngươi thực sự không muốn dính dáng gì đến những đại nhân vật thế sao? Ngươi có từng nghĩ, nếu ta thực sự là Nhiếp Chính Vương, sẽ có thể đưa ngươi xuất cung, cho ngươi cuộc sống tốt hơn, cũng có thể dễ dàng báo thù cho ngươi, không còn phải chịu đám thái giám nhỏ nhoi bắt nạt nữa?”
Những lời Khương Trì Hằng nói quả thực rất hấp dẫn. “Bất quá tiếc quá, tiếc là ta chỉ là một thị vệ bình thường. Tuy có chút quyền hành, nhưng cũng hết cách giúp ngươi bóp c.h.ế.t. kẻ bắt nạt ngươi được.”
Ta bị lời của Khương Trì Hằng làm cho giật nảy mình. Chu Vi quả thực đáng ghét, nhưng ta chưa từng nghĩ tới muốn lấy mạng hắn. Vì vậy ta luống cuống vội vã nắm lấy tay hắn.
“Không… không cần như vậy! Ta chỉ muốn ngươi cho hắn một chút bài học là đủ rồi, không cần tổn hại tính mạng đâu. Cho nên ngươi hiện tại như thế này là rất tốt rồi.”
Ta suy nghĩ một chút, chủ động bước qua ôm chầm lấy hông hắn, dựa vào ngực hắn. “Ta mới không thích mấy nhân vật lớn đó đâu, ngươi như thế này là tốt nhất rồi.”
“Tại sao lại không ai không thích quyền thế lớn hơn chứ? Chẳng lẽ ngươi không thích tiền bạc sao?”
“Đâu có. Nhân vật lớn thì làm sao có chân tâm, hứng lên chơi đùa một chút thì được, ngày tháng dài ra bọn họ sẽ bị những thứ mới mẻ khác thu hút. Tới lúc đó ta biết làm sao?”
Để Khương Trì Hằng tin rằng ta thực sự chỉ thích hắn, ta cố vắt óc nghĩ thêm vài lý do. “Hơn nữa nghe đồn Nhiếp Chính Vương dung mạo rất đáng sợ, tính tình lại không tốt, cho nên ta dĩ nhiên thích ngươi hơn. Tốt nhất là cho ta cả đời này đừng bao giờ đụng mặt Nhiếp Chính Vương…”
Lời ta chưa dứt, đã bị Khương Trì Hằng nhéo miệng lại. “Được rồi, ta tin ngươi, đừng nói nữa. Tới giờ rồi, còn không về sẽ bị người ta phát hiện đó.”
Ta liếc nhìn sắc trời bên ngoài, quả thật là sắp đến giờ rồi, hôm nay toàn bị miếng ngọc bội này làm chậm trễ. Ta thay y phục xong, đi theo thủ hạ của Khương Trì Hằng cùng quay về cung Vị Ương. Suýt chút nữa thì bị người ta bắt gặp.
Tuy nhiên, làm xong việc lúc rảnh rỗi, ta lại nhớ tới chuyện miếng ngọc bội đó. Thực sự là nhặt được sao? Nhưng nghĩ lại thấy mình lại lo nghĩ nhiều rồi. Nếu Khương Trì Hằng thật sự là Nhiếp Chính Vương, làm sao ngài ấy lại giả trang thành một thị vệ để tiếp xúc với ta? Ta thấy mình đâu có tư sắc ngút ngàn để khiến một nhân vật tôn quý như Nhiếp Chính Vương phải làm chuyện như vậy chứ. Huống hồ, trước nay chưa từng nghe nói Nhiếp Chính Vương có Long Dương chi hảo. Chắc chắn là ta nghĩ nhiều rồi. Khương Trì Hằng chỉ là một đầu lĩnh thị vệ mà thôi. Hắn chỉ có thể là đầu lĩnh thị vệ.
Dù vậy, ta và hắn có lẽ cũng chẳng thể đi đến cuối cùng. Trong cung quản lý mấy chuyện này rất khắt khe. Thái giám không giống cung nữ, đến tuổi là có thể xuất cung. Bọn ta từ ngày nhập cung, kiếp này đã định trước chỉ có thể vùi thây nơi chốn này. Còn Khương Trì Hằng thì khác, hắn không thể ở lại trong cung cả đời. Ngay cả bây giờ chúng ta gặp mặt cũng không nhiều, sớm muộn gì hắn cũng sẽ chán ghét cuộc sống thế này. Đến lúc đó, giữa chúng ta cũng coi như hoàn toàn kết thúc. Chỉ mong ngày đó đến muộn một chút, hoặc hãy để ta là người đưa ra lời chia tay trước.
Nghe nói Chu Vi đêm qua đi tiểu tiện bị ai đó trùm bao tải đánh cho một trận nhừ tử. Sáng nay mặt mũi bầm dập, bị người ta phát hiện gục trên đường. Tiểu Bội Tử cười trên nỗi đau của người khác không giấu giếm nổi, cứ thao thao bất tuyệt kể lể thảm trạng của Chu Vi cho ta nghe.
“Vậy sao?”
“Thật mà, thật mà! Quan trọng nhất là hắn còn không biết ai làm. Dù sao ra tay rất nặng, vốn dĩ hắn định chạy tới chỗ Triệu công công cáo trạng, muốn tìm ra kẻ đó. Ai dè Triệu công công không bênh hắn, ngược lại còn bảo hắn đừng làm ầm ĩ nữa.”
Lòng ta hơi động tĩnh. Nếu ta không đoán sai, chắc chắn là do Khương Trì Hằng làm. May mà hắn không làm thật như lời hắn nói là đoạt mạng Chu Vi. Nhưng do thương tích khá nặng, một thời gian nữa Chu Vi không thể làm việc được, việc của hắn đương nhiên lại rơi lên đầu chúng ta. Tuy nhiên, Tiểu Bội Tử lại chẳng hề phàn nàn, ngược lại còn rất vui vẻ làm nốt phần việc thừa ra.
“Dù sao hắn xui xẻo là ta vui rồi. Trách hắn trước đây cứ nhằm vào ngươi làm gì? Không phải là cung nữ hắn thích lại để mắt đến ngươi sao? Chuyện đó trách ngươi được à? Chỉ có thể trách hắn dung mạo quá xấu xí thôi.”
“Thôi được rồi, chuyện này coi như qua đi, từ nay đừng nhắc tới nữa. Kẻo hắn lại tưởng là hai ta làm.”
“Biết rồi, biết rồi.”
Chu Vi bị đánh, quả nhiên an phận hơn không ít. Dưỡng thương khỏi cũng không dám kiếm chuyện với ta nữa. Chỉ là không biết có phải do ảo giác của ta hay không, dường như hắn luôn thích nhìn chằm chằm ta, cũng chẳng biết trong đầu đang toan tính chuyện xấu xa gì. Cảnh giác một dạo, hắn cũng không có động tĩnh gì. Và Khương Trì Hằng từ ngoài cung cũng đã quay lại. Ta liền đem mọi tâm tư đặt vào hắn. Còn về Chu Vi, miễn là hắn không chọc ngoáy ta, ta chắc chắn cũng chẳng dư hơi đâu đi đối phó hắn.