Cỡ chữ:

“Sao vẫn không bỏ được cái tật này, cắn người càng lúc càng lợi hại. Thôi Hoán Chi, ngươi coi ta là cái gì?”

Ta đang mê mẩn buồn ngủ ngật ngưỡng thì bị ép lôi từ trên người Khương Trì Hằng dậy. Bất thình lình mất đi vật ưng ý, ta không kìm được mà cảm thấy tủi thân. “Không được cắn sao? Ta đâu có cắn mạnh… da thịt mịn màng thế này, cho ta cắn hai miếng không được à?”

Khương Trì Hằng túm tóc ta, hơi đau một chút nhưng không quá đau. “Ngươi tự nhìn xem đây là hai miếng sao?”

Nhìn một mảng đỏ rực, được rồi… quả thật không phải hai miếng. Ta hơi chột dạ đưa tay lau nước bọt cho hắn. “Hình thành cái tật xấu này từ bao giờ?”

“Từ bé đã vậy không bỏ được. Nếu đại nhân không thích, sau này ta sửa là được chứ gì?”

Khương Trì Hằng nhìn ta một lát, cuối cùng lại đè ta xuống. “Ta đúng là nợ ngươi mà. Thôi Hoán Chi, ngày đó sao ta lại nhận nhầm ngươi thành một con mèo con ngoan ngoãn được chứ? Rõ ràng là một con c.h.ó con thích cắn người.”

“Chỉ cần không đuổi đi, mèo con hay c.h.ó con gì cũng được.”

“Ngươi có từng nghĩ đến chuyện xuất cung không?” Đột nhiên Khương Trì Hằng lên tiếng.

Ta sững người một thoáng. “Trong cung rất tốt, ta không muốn ra ngoài.”

“Vậy lỡ như ngày sau ta không vào cung nữa, ngươi sẽ không gặp ta nữa sao?”

Ta muốn nói, vậy thì xem như duyên phận chúng ta đã cạn, không gặp thì không gặp nữa thôi. Nhưng ta không dám nói thẳng, vì Khương Trì Hằng không thích nghe ta nói những lời như vậy. Nhưng hắn thừa hiểu ta, đưa tay nhéo tai ta một cái: “Thôi Hoán Chi, ngươi mới là kẻ vô tình.”

Đâu có, chỉ là sống trong cung lâu ngày, tự nhiên sẽ hiểu, những kẻ như chúng ta đều là những kẻ không có tương lai. Kịp thời hành lạc mới là quan trọng nhất, hà tất phải mộng tưởng đến chuyện sau này?

Mặc dù Khương Trì Hằng không thích ta như vậy, nhưng cách một đoạn thời gian chúng ta lại gặp nhau. Nhưng việc ta lén lút ra ngoài quá thường xuyên cuối cùng cũng bị người khác để ý. “Ngươi đi đâu?” Chu Vi chặn đường ta, nét mặt đầy cảnh giác.

“Liên quan gì đến ngươi?”

“Thôi Hoán Chi, có phải ngươi lén lút móc nối với kẻ nào rồi không? Ngươi cũng biết, trong cung mặc dù chuyện thái giám và cung nữ kết làm đối thực không quản quá chặt, nhưng lỡ như ngươi không phải kiếm cung nữ thì sao?”

Ta kỳ quái liếc nhìn Chu Vi, hắn không lẽ nghĩ ta lén ra ngoài không phải tìm cung nữ mà là đi thông đồng với chủ tử đấy chứ? “Ngươi có ý gì?”

Chu Vi hừ lạnh: “Ngươi quản ta có ý gì. Tóm lại đừng để ta nắm thóp, nếu không ta sẽ bóp c.h.ế.t. ngươi.”

Ta nhìn Chu Vi bỏ đi. Tuy biết chuyện giữa ta và Khương Trì Hằng không giống như hắn tưởng tượng, nhưng dẫu sao thị vệ và thái giám qua lại với nhau cũng rất không ổn. Thế là sau này, những lần Khương Trì Hằng cho người báo thời gian gặp mặt, ta đều từ chối. Một hai lần thì không sao, nhiều lần quá, hắn cũng mất kiên nhẫn.

“Thôi công công, nếu ngươi lại từ chối, đại nhân e là không còn kiên nhẫn chờ đợi đâu.” Ta đương nhiên biết Khương Trì Hằng không phải hạng người có tính tình tốt đẹp gì, nhưng đành phải cáo lỗi: “Gần đây ta thực sự không tiện.”

Thôi được rồi, người cũng đã đi mất, lòng ta lại trở nên trống rỗng. Ngày hôm đó qua đi, Khương Trì Hằng cũng không sai người đến tìm ta nữa. Không biết là giận rồi, hay là thực sự cảm nhận được nỗi khó xử của ta. Nhưng khả năng lớn nhất là hắn bắt đầu bận rộn. Bởi vì ngày trước ta còn thi thoảng gặp hắn hay thủ hạ của hắn trong cung Vị Ương, nhưng giờ đừng nói Khương Trì Hằng, thủ hạ của hắn cũng biến mất bặt tăm trong cung.

Nhưng khi ta còn chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn, Tiểu Bội Tử đã mang đến một tin tức đáng sợ. “Có rất nhiều thái giám và cung nữ bị bắt rồi! Có người đi mật báo lên trên về chuyện thái giám và cung nữ qua lại đối thực với nhau. Chuyện này vốn dĩ không ai truy cứu thì cứ thế qua đi, không ngờ lại có kẻ tố giác. May quá, may mà lúc trước ngươi không nhận lời mấy cung nữ đó, nếu không người gặp họa bây giờ chính là ngươi rồi.” Tiểu Bội Tử nắm lấy vạt áo ta an ủi.

Nhưng tầm mắt của ta lại rơi trên mặt Chu Vi. Là hắn làm. Hắn chạm phải ánh mắt ta, liền ném cho ta một nụ cười khiêu khích.

Ta không biết chuyện này có nên đổ lỗi lên đầu mình hay không. Dù sao nếu không có ta, Chu Vi cũng không làm ra mấy trò khốn khiếp này. Nhưng lúc này, điều ta để tâm hơn cả là chuyện giữa ta và Khương Trì Hằng có lẽ phải kết thúc sớm. May mà công tác bảo mật trước nay làm đủ tốt, không ai biết chuyện giữa bọn ta, nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài, sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Nếu chỉ một mình ta chịu phạt thì thôi, nếu làm liên lụy đến Khương Trì Hằng, đó là điều tuyệt đối không được.

“Sao vậy Hoán Chi? Dạo này ngươi cứ như người mất hồn, xảy ra chuyện gì sao? Hay chuyện bắt người kia làm ngươi khó chịu? Ngươi sợ gì chứ, ngươi đâu có người tình.”

Nếu ta có thể nghĩ được như Tiểu Bội Tử nói thì tốt biết mấy. Thôi bỏ đi, hắn không hiểu đâu. Quay lưng lại, ta viết cho Khương Trì Hằng một bức thư cắt đứt. Ta biết, nếu ta nói thật, hắn chắc chắn sẽ không chấp nhận. Gã đàn ông này đối với năng lực của mình có vẻ quá đỗi tự tin. Hắn chỉ là một thị vệ, đâu phải thực sự là Nhiếp Chính Vương. Thế nên nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định viết hơi quá đáng một chút. Đại ý bức thư nói là ta chán rồi, cũng không muốn mỗi ngày phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, cho nên chúng ta kết thúc đi.

“Thôi công công, thư này sao không tự tay giao cho đại nhân?” Khó khăn lắm mới đợi được thủ hạ của Khương Trì Hằng đến tìm, vậy mà hắn nhất quyết không chịu nhận thư.

“Ta… ta không thể đi, sau này có lẽ cũng sẽ không tới nữa. Ngươi giúp ta đưa lá thư này cho đại nhân đi. Thời gian qua làm phiền đại nhân rồi, sau này chúng ta cầu về cầu, đường về đường, không còn quan hệ gì nữa.”

“Thôi công công nghĩ như vậy sao?” Giọng điệu của người đối diện có phần kỳ quái, “Đại nhân chắc cũng đang mong như vậy đấy. Thư của công công ta sẽ mang cho đại nhân, nhưng cái vụ cầu về cầu, đường về đường kia e là không thể chiều ý ngài được đâu.”

Ta trong lòng Khương Trì Hằng chắc cũng không quan trọng đến mức đó đâu. Hơn nữa đoạn thời gian này, ta đã từ chối yêu cầu gặp mặt của hắn bao nhiêu lần rồi, chắc hẳn hắn cũng đã cạn kiên nhẫn với ta. Nói cách khác, nếu ta thực sự quan trọng trong lòng hắn đến thế, sao hắn lại lâu như vậy không đến thăm ta? Vì vậy, đưa ra quyết định thế này hiện tại là cách giải quyết tốt nhất.

Quả nhiên, thư gửi đi, Khương Trì Hằng thậm chí chẳng buồn hồi âm lại cho ta lấy một chữ. Ngay cả đám thủ hạ của hắn cũng biến mất sạch sẽ, giống hệt như thể… hắn chưa từng xuất hiện trong cuộc đời ta.

“Hoán Chi, ngươi thực sự không sao chứ? Ta cảm thấy gần đây ngươi không ổn chút nào. Ốm rồi sao?”

Ta khẽ lắc đầu: “Không sao, ta chỉ là… có lẽ mùa đông tới rồi, hơi sợ lạnh.”

“Cũng phải, chủ tử có than để đốt sưởi ấm, bọn mình còn phải chịu rét ở ngoài, quả thực không dễ chịu gì. Nhưng mùa đông sẽ qua nhanh thôi, mùa xuân đến thì hy vọng mới cũng tới.”

Vậy sao? Cớ sao ta lại cảm thấy mất đi Khương Trì Hằng, cuộc sống của ta cũng mất luôn hy vọng? Nghĩ ngợi lung tung, ta lại không kìm được nghiến răng nghiến lợi. Bệnh thích cắn người dường như càng nghiêm trọng hơn. Còn có thể tìm được một người như Khương Trì Hằng nữa không? Chắc là khó lắm.

Cứ vậy trôi qua vài ngày. Vụ bắt bớ thái giám và cung nữ cũng êm xuôi dần. Chỉ là Chu Vi hình như vẫn chưa cam tâm, thậm chí còn cố ý tìm đến dọa dẫm ta, bảo ta hãy cẩn thận. Ta chẳng muốn để tâm hắn, nhưng trong lòng vẫn dâng lên đôi chút oán hận. Nếu không nhờ hắn, ta và Khương Trì Hằng cũng không kết thúc nhanh như vậy. Ta vốn định cố kéo dài thêm một thời gian nữa… thêm một thời gian nữa thôi. Giờ thì hay rồi, công dã tràng. Nhưng ngày tháng vẫn phải tiếp tục sống.

“Hoán Chi, ngươi đi đâu đấy?” Ta vừa bò dậy khỏi giường, liền nghe tiếng Tiểu Bội Tử mơ hồ vang lên.

“Không có gì, ngươi ngủ tiếp đi, ta về ngay.”

“Ừ, ngươi cẩn thận nhé, kẻo lại bị tiểu nhân ám toán.”

Nhiều lúc ta thực sự không biết nói gì với cái miệng xúi quẩy của Tiểu Bội Tử, linh nghiệm lạ thường. Khi một kẻ mặc y phục dạ hành nhảy vọt đến trước mặt, ta sợ hãi tới mức quên cả kêu cứu. Đợi đến lúc sực nhớ ra định hô hoán, thì người trước mặt đã nâng tay lên.

“Đắc tội rồi.” Sau đó sau gáy ta nhói lên một cái, ta liền ngất lịm đi. Trước khi ý thức hoàn toàn mất đi, ta thậm chí còn đang nghĩ: Nếu ta còn sống trở về, ta nhất định phải bắt Tiểu Bội Tử ngậm chặt cái miệng lại, đừng có nói mấy lời xúi quẩy xui xẻo như vậy nữa. Xong đời, cái mạng quèn coi như xong.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!