TÌNH YÊU KHÔNG ĐƯỢC “CẤP PHÉP”

Chương 1: Tình bạn biến thái và sự thiên vị đầu tiên

Cỡ chữ:

Không hề khoa trương khi nói, tôi là một kẻ bệnh kiều (yêu cực đoan) ích kỷ và tham lam. Còn Kim Phàm chính là một kẻ làm màu u ám bò trườn trong bóng tối.

Tôi nói tôi muốn chuốc thuốc chú nhỏ của tôi rồi xích lại. Cậu ta nói cậu ta muốn xé rách quần áo anh trai mình rồi cắn lưỡi.

Tôi và Kim Phàm có thể trở thành bạn bè, hoàn toàn là vì hai đứa chúng tôi là cùng một loại người.

Tuy nhiên, điểm khác biệt nằm ở chỗ Kim Phàm là một kẻ biến thái hướng ngoại. Anh trai cậu ta bị cậu ta làm phiền đến mức đã rèn luyện được cả một thân kỹ năng phản trinh sát.

Còn tôi, tôi là một kẻ biến thái hướng nội. Bề ngoài thì ngoan ngoãn nghe lời, nhưng sau lưng lại mang thứ tình cảm hèn mọn, điên cuồng si mê chú nhỏ của mình.

Chúng tôi cổ vũ, dìu dắt lẫn nhau, việc thường ngày chính là chia sẻ “kinh nghiệm biến thái” và xúi giục đối phương làm bậy.

“Thẩm Ân Hữu, kiểu người như chú nhỏ của cậu ấy,” Kim Phàm phân tích, “Bề ngoài càng đứng đắn thì trong xương tủy càng ngoài lạnh trong nóng. Cậu cứ phải bám riết lấy chú ấy, tốt nhất là tròng cho cái xích, trong lòng chú ấy không chừng lại thấy sướng lắm đấy.”

“Anh trai cậu tính tình thối như vậy, cậu phải dỗ ngọt như dỗ lừa.” Tôi đáp trả, “Cậu chẳng phải giỏi diễn lắm sao? Cậu phải tỏ ra yếu đuối, phải khóc lóc đáng thương nhìn anh ấy, rồi nhân lúc anh ấy mềm lòng mà xé quần áo.”

Kim Phàm trầm ngâm gật gật đầu, rồi hỏi tôi: “Cậu dám dùng mấy chiêu này với chú nhỏ cậu không?”

Tôi rất thẳng thắn: “Tôi không dám.”

Tuy tôi gọi chú ấy là chú nhỏ, nhưng ở trước mặt Thẩm Triều, tôi ngoan ngoãn chả khác gì đứa cháu đích tôn.

“Đồ hèn.” “Cậu cũng thế thôi.”

Hai đứa tôi nhìn nhau, đồng thời thở dài một tiếng. Tình bạn của những kẻ biến thái hèn nhát chính là mộc mạc và giản dị như vậy. Lúc hiến kế thì đứa nào đứa nấy tàn nhẫn, đến lượt mình thì lại co rúm thành một cục.

Thẩm Triều nói tiện đường đến đón tôi tan học. Vừa nhận được tin nhắn trong lớp, tôi đã bắt đầu mở cờ trong bụng. Sau khi tan học, tôi chẳng thèm quan tâm đến Kim Phàm, vơ lấy cặp sách là cắm đầu chạy.

Dừng lại ở cổng trường, Thẩm Triều đang tựa bên cửa xe. Đôi chân dài bọc trong chiếc quần âu vắt chéo tùy ý, chú ấy đang cúi đầu xem điện thoại. Yết hầu hơi nhô lên, cúc áo sơ mi cài đến tận cùng, không lúc nào là không tỏa ra sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành.

Cấm dục mà lại câu người. Đồ lẳng lơ.

Tôi hít sâu một hơi, cố đè khóe miệng đang nhếch lên xuống, làm ra vẻ ngoan ngoãn chạy tới. Khi chạy đến trước mặt chú ấy, tôi cố ý vấp một cái, cả người chúi về phía trước.

Thẩm Triều lập tức đỡ lấy tôi, giọng điệu không mấy vui vẻ:

“Chạy gấp cái gì? Ngã thì làm sao?”

Nhưng cánh tay chú ấy lại ôm eo tôi rất vững vàng. Tôi vùi mặt vào ngực chú ấy hít thở thật sâu, não bộ sắp sôi sùng sục cả lên.

Vì muốn mau c.h.óng gặp được chú đó!

“Chú nhỏ.”

Thẩm Triều cụp mắt nhìn tôi không nói gì, chỉnh lại cổ áo bị lệch của tôi, thuận tay cầm lấy cặp sách.

Lên xe, Thẩm Triều bận rộn xử lý công việc. Tôi ngồi bên cạnh, lén nhìn những ngón tay chú ấy gõ trên bàn phím. Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, ống tay áo sơ mi xắn lên hai vòng, lộ ra một đoạn cẳng tay với những đường gân xanh hơi gồ lên.

Trái tim tôi bỗng co thắt lại. Thật muốn, thật muốn, thật muốn xích chú ấy lại, đẩy ngã xuống giường. Muốn giật đứt hoàn toàn chiếc cà vạt đang thắt lỏng lẻo kia nhét vào miệng chú ấy, nhìn cả người chú ấy ửng lên một màu đỏ khác lạ.

Ngón tay đang bóp vạt áo âm thầm dùng sức, phải khó khăn lắm tôi mới kiềm chế được sự khao khát này. Tôi lôi điện thoại ra nhắn tin cho Kim Phàm:

Tôi đang ở trên xe. Chú nhỏ đang làm việc. Tôi lén nhìn chú ấy, gân xanh trên tay chú ấy gợi cảm quá.

Kim Phàm trả lời trong tích tắc, một lời khuyên cực kỳ chân thành:

Nhào lên liếm đi chứ!

Tôi không dám. Cún hèn gâu gâu.

Thẩm Triều hiển nhiên không hề hay biết về những suy nghĩ bẩn thỉu của tôi, chú ấy quay đầu sang, dịu dàng mỉm cười, đưa tay xoa tóc tôi. Lòng bàn tay ấm áp, lực đạo nhẹ nhàng.

“Tối nay muốn ăn gì?”

Cả người tôi mềm nhũn, lắp bắp: “Gì… gì cũng được ạ.”

Hơi thở tôi trở nên dồn dập. Chỉ trong một giây đồng hồ ngắn ngủi, tôi đã hoàn thành chuỗi hoạt động tâm lý sau đây: Tay chú ấy ấm quá. Thật muốn liếm một cái. Không được, sẽ bị đánh c.h.ế.t. mất. Vậy thì c.h.ế.t. đi. Thôi bỏ đi, cứ sống tiếp đã.

Dù thế nào chú ấy cũng không thể ngờ được, khi tôi cung kính gọi chú ấy là “Chú nhỏ”, trong đầu tôi lại toàn là những thứ trần tục và đồi bại.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!