“Phó tổng, đây là phương án tôi đã cải tiến, xin anh xem qua.”
“Không cần đâu, giao cho trợ lý Tô là được rồi.”
Tôi thỉnh thoảng lại mở điện thoại lên xem giờ, tâm trạng có chút phiền muộn. Tên trợ lý mới tới này rất kỳ lạ. Chỉ cần ở đâu có mặt hắn ta, trước mắt tôi lập tức sẽ xuất hiện một tấm màn hình. Giống hệt như lúc này—
[Thụ bảo cố lên! Ánh mắt nhìn nam chính rõ ràng là rung động rồi!]
[Đúng vậy, tên đàn ông c.h.ế.t. tiệt này vừa gặp đã yêu nhưng cái miệng còn cứng lắm. Thụ bảo về sau phải ngược hắn thật mạnh vào!]
[Nam chính này trông đúng gu tôi quá đi mất! Tóc vuốt keo ngược ra sau, sống mũi cao, cao 1m90, bờ vai rộng thái bình dương! Thụ bảo có phúc rồi, đúng chuẩn thục nam trưởng thành!]
[Chúng ta được cứu rồi!]
Tôi đọc mà chẳng hiểu đám chữ trên khung bình luận kia đang nói cái quái gì. Cái gì mà “vừa gặp đã yêu”? Ngoài buổi phỏng vấn hôm đó tôi có liếc qua hồ sơ nhân sự một chút, thì tôi gặp hắn ta lúc nào nữa? Sao hắn ta lại nhiều diễn biến nội tâm đến thế?
Tên trợ lý mới tới kia dường như cũng nghe thấy những lời trên khung bình luận, hắn tự tin cho rằng có thể dễ dàng hạ gục tôi. Lúc này, hắn đang dùng thứ ánh mắt buồn nôn mà tôi cực kỳ quen thuộc để nhìn tôi. Tôi nhịn không được, nhíu mày hừ lạnh:
“Cậu còn việc gì nữa không?”
Ý tứ đuổi người đã không thể rõ ràng hơn. Vậy mà khung bình luận dường như lại lên cơn chập mạch:
[Giọng của nam chính nghe hay quá, gợi cảm quá đi mất! Tôi không dám tưởng tượng chất giọng này mà vang lên trên giường thì sẽ thế nào nữa!]
[Thụ bảo mau đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ cứu rỗi đi! Kiểu nam chính mặt lạnh có tuổi thơ bi thảm thế này hợp nhất với ánh mặt trời nhỏ rực rỡ đấy!]
[Đúng vậy Thụ bảo, tôi không thể chờ đợi thêm để xem cảnh người đàn ông này động tình vì em rồi!]
Khương Nguyên Lam dường như được tiếp thêm động lực. Đối mặt với một tổng tài bá đạo đáng lẽ không bao giờ có bất kỳ giao tập nào với hắn trong thế giới gốc, trong lòng hắn bỗng nảy sinh một tham vọng thầm kín.
“Phó tổng, không biết giờ nghỉ đã đến rồi, anh có rảnh cùng đi ăn một bữa cơm…”
“Tổng tài!”
Tôi vút một cái đứng thẳng dậy, bước chân vội vã đi thẳng ra ngoài. Còn về tên Khương đặc trợ kia, tôi đã quăng hắn ra sau đầu từ lâu. Bây giờ tôi đang có một niềm vui lớn và quan trọng hơn nhiều.
Khương Nguyên Lam chưa từng thấy bộ dạng gấp gáp này của tôi bao giờ. Sau khi ra khỏi văn phòng, hắn nhìn thấy các nhân viên khác đang chuẩn bị tan làm thì lại càng mò không ra manh mối. Bây giờ mới có 4 giờ chiều thôi mà? Một công ty bình thường sao có thể cho tan làm sớm như vậy?
Hắn tìm một đồng nghiệp có vẻ thân thiện để dò hỏi. Người đồng nghiệp cười vô cùng rạng rỡ:
“Chuyện này ấy à! Tổng tài vội vã như vậy là để đi đón phu nhân đấy!”
Khương Nguyên Lam sốc đến mức thốt lên:
“Phu nhân?!”
Đồng nghiệp nhìn hắn với biểu cảm ‘sao cậu lại kinh ngạc đến thế’, hoàn toàn quên mất chính mình lúc trước khi cá cược xem bao giờ Tổng tài thoát ế, cũng từng thề thốt quả quyết rằng “tuyệt đối không có khả năng”.
“Đúng vậy, Tổng tài mới kết hôn cách đây không lâu, nghe nói phu nhân vẫn còn là sinh viên đấy. Để có nhiều thời gian ở bên phu nhân hơn, Tổng tài đã đặc biệt đổi giờ làm việc của công ty: Thứ Sáu 4 giờ chiều tan làm, thứ Hai 10 giờ sáng mới vào làm.”
Khương Nguyên Lam chỉ cảm thấy như có một đạo sấm sét giáng thẳng xuống đầu. Tổng tài… vậy mà đã có phu nhân rồi?
Lúc này, hội sủng thụ trên khung bình luận cũng bắt đầu nháo nhào:
[Ý gì đây? Nhân vật chính công đã có gia đình rồi á?!]
[Hắn dám lừa tình sao?! Ánh mắt tôi nhìn nhầm người rồi!]
[Hừ, mẹ ruột của thụ bảo phải ra tay thôi, nhốt gã công tồi tệ này vào rọ heo trôi sông ngay!]
[Trời đất, sao không nói sớm!]