Tôi ngồi trên chiếc xe thương vụ, nghĩ đến người vợ nhỏ sắp được gặp mặt, nụ cười trên môi thế nào cũng không giấu đi được. Vợ nhỏ của tôi tên là Thạch Thanh Ngọc, cái tên nghe đẹp và hay hệt như con người em vậy. Tuy nhiên, tôi thích gọi em là “Bé ngoan” hơn.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi là một sự cố hiểu lầm. Hôm đó trên đường đi làm, tôi nhìn màn hình máy tính đến mỏi nhừ mắt, bèn ngẩng đầu ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ cho đỡ mệt. Bé ngoan cứ thế đột ngột bước vào thế giới của tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi biết tình yêu đích thực đã đến. Nhưng giây tiếp theo, em lại đi lảo đảo ra giữa đường. Dù tôi đã kịp thời lên tiếng bảo tài xế phanh lại, em vẫn bị quệt trúng mà ngã xuống. Tôi vội vàng xuống xe đỡ em dậy. Nhìn gần, gương mặt kia lại càng đẹp hơn. Thanh tú, dịu dàng, ôn nhuận như ngọc.
Mùa xuân đến rồi, đến mùa động vật phát… khụ, tôi đâu phải là động vật! Đó là lần đầu tiên tôi cúp làm.
Tôi đưa em đến bệnh viện. Khuôn mặt em cứ ửng đỏ mãi, ngại ngùng đến mức không dám ngước lên nhìn tôi. Sao em lại đáng yêu đến thế cơ chứ? Nhân cơ hội đó, tôi tìm hiểu luôn hoàn cảnh gia đình em. Xuất thân từ vùng quê, vừa thi đại học xong, phải mang theo em gái bệnh tật sống trong một căn nhà xập xệ rộng 25 mét vuông ở ngoại ô, mỗi ngày phải làm tới 5 công việc bán thời gian.
Trong suy nghĩ của tôi, em chính là một “bé khổ qua” ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, chỗ ở lại tồi tàn. Mà trùng hợp thay, tôi lại có tiền! Chuyện này còn phải nói sao? Cưới vợ thôi!
Tôi không trực tiếp nói rằng tôi thích em, như vậy thì giả tạo quá. Yêu em là phải để em ở biệt thự lớn của tôi, dùng thẻ đen của tôi, mang đến cho em tất cả những thứ tốt đẹp nhất trong khả năng của tôi.
“Tôi vừa hay đang cần một người vợ, cậu có thể đảm nhận được không?”
Mau đồng ý đi, đồ đáng yêu bé nhỏ! — Tôi thầm gào thét trong lòng. Còn về các chi tiết khác thì mặc kệ, cứ dụ dỗ người ta về tay trước đã rồi tính.
Thạch Thanh Ngọc rũ mắt suy nghĩ. Từ góc độ của tôi, vừa vặn có thể nhìn rõ hàng lông mi dài và cong vút của em. Khi ngước mắt lên, em trông giống hệt một học sinh gương mẫu ba tốt đang nghiêm túc hứa hẹn với thầy giáo:
“Năng lực học tập của tôi rất mạnh. Anh cứ yên tâm, dù khó khăn đến đâu, tôi đảm bảo nhất định sẽ đóng vai người vợ này thật tốt!”
Tôi cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ, nhưng mặc kệ đi! Vợ nhỏ thơm thơm mềm mềm đã bị tôi lừa về tay rồi!
Tôi và em thần tốc đi đăng ký kết hôn, chỉ sợ chậm một ngày là “bé đáng yêu” này lại ngại ngùng mà từ chối mất. Thạch Thanh Ngọc hai tay nâng cuốn sổ đăng ký kết hôn, giọng nói phiêu hốt không chắc chắn:
“Cái đó… bốn năm sau chúng ta thật sự sẽ ly hôn chứ?”
Em không tin tưởng nhân phẩm của tôi sao? Tôi cố gắng hết sức để kìm nén nỗi tủi thân trong lòng. Vừa mới cưới mà vợ đã nghĩ đến chuyện ly hôn rồi, sao em có thể tàn nhẫn như vậy? Tôi trầm giọng lên tiếng:
“Em yên tâm, 4 năm sau tôi sẽ trả tự do cho em. Trong khoảng thời gian này, biểu hiện của em tốt nhất đừng làm tôi thất vọng.”
Thạch Thanh Ngọc ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng.” Lúc đó, nét mày hốc hác và khí chất u sầu quanh người em khiến tôi không thể chờ đợi thêm để đưa tay ra che chở. Không đợi được “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, thì đành phải cưới trước yêu sau vậy!
…
“A Nguyệt, em về rồi!”
Thạch Thanh Ngọc mặc bộ đồng phục học viện màu xanh lam đậm, cười vô cùng rạng rỡ. Thoạt nhìn còn tưởng là tiểu công tử nhà ai được lớn lên trong vô tư lự. Ánh mắt tôi khóa chặt lấy em, một giây cũng không muốn rời đi.
Em vừa bước lên xe, vứt cái túi đeo chéo sang một bên, liền kéo lấy tay tôi bắt đầu làm nũng:
“Anh xem này, đẹp không? Em cố tình mặc cho anh xem đấy!”
Tôi nhìn em mặc đồng phục, tràn ngập hơi thở thanh xuân vườn trường, nhịp tim gõ lên còn lớn hơn cả lúc nhìn thấy ảnh chụp.
“Đẹp! Đẹp c.h.ế.t. đi được!”
Giống như bị một chú mèo con nhẹ nhàng cào nhẹ, cào đến mức tim tôi ngứa ngáy hết sức.
“Em biết ngay là anh sẽ thích mà, nghe giọng nói của anh là em đoán ra rồi!”
Em hai tay ôm lấy eo tôi, áp mặt vào đúng vị trí trái tim tôi. Dáng vẻ phụ thuộc đầy tin cậy này khiến tôi vô cùng thụ dụng.
“A Nguyệt, trường chúng em vừa tổ chức lễ khai giảng, hiệu trưởng còn chọn em làm đại diện tân sinh viên lên phát biểu nữa. Em còn gặp lại một người bạn cùng làng ở trường, kỳ lạ thật, đáng lẽ cậu ta phải học ở tỉnh bên cạnh mới đúng… Em thấy thiết kế của trường mình thật sự rất đẹp…”
Giọng em đột nhiên nhỏ dần đi:
“A Nguyệt, ở trường… em cũng rất nhớ anh.”
“Ừm.”
Thạch Thanh Ngọc ngẩn ra một chút, sau đó nhắm mắt lại, cánh tay thuận thế khoác lên vai tôi. Tấm vách ngăn trong xe ngay từ giây phút em bước lên đã được người tài xế hiểu chuyện hạ xuống. Tôi thả hồn vào sự nhớ nhung, đắm chìm trong đó. Bàn tay nhỏ bé trên người tôi dần dần mò xuống phía dưới, đặt lên thắt lưng của tôi.
Tôi giữ tay em lại, ngăn cản hành động châm lửa đó, giọng nói khàn khàn:
“Ngoan, đợi về nhà.”
Thạch Thanh Ngọc liếc nhìn “tiểu A Nguyệt” đã sớm tinh thần phấn chấn, khuôn mặt em ửng đỏ nhưng hành động lại không hề lùi bước:
“Không sao đâu anh… Em dùng cách khác.”
Tôi nhìn vào đôi mắt long lanh ngấn nước của em, xác nhận em thực sự tự nguyện, liền không ngăn cản nữa. Tích tụ suốt một tuần rồi, đâu phải làm một hai lần là xong được.
Về đến nhà, tôi bế bổng em lên, nóng lòng chạy thẳng về phòng ngủ của chúng tôi. Cuối cùng cũng được ăn thịt rồi!
Sau khi người bên cạnh đã ngủ say, tôi nhắn tin cho quản gia: “May cho phu nhân một bộ đồng phục đại học, giữ nguyên kiểu dáng và kích cỡ của bộ hôm nay.”