Tôi cứ tưởng như vậy đã là quá đáng lắm rồi, nhưng thực tế còn tồi tệ hơn nhiều. Ngày hôm sau, mắt tôi tinh ý nhận ra trên ngón tay em đã trống không! Tôi ở phòng khách thì em vào phòng ngủ; tôi vào phòng ngủ thì em ra phòng sách; tôi tới phòng sách thì em lại ra phòng khách. Suốt cả một ngày, chỉ cần tôi không chủ động nói chuyện với em, em sẽ cứ ngồi nghịch cái điện thoại c.h.ế.t. tiệt kia! Chẳng lẽ điện thoại còn hấp dẫn hơn người chồng đẹp trai ngời ngời là tôi sao? Còn nữa, tại sao lại tháo nhẫn cưới ra?! Mặc dù chuyện kết hôn của chúng tôi chưa công khai, cũng chưa chụp ảnh cưới, nhưng những thứ cần có tôi chưa từng để em thiếu chút nào. Rốt cuộc em bị làm sao vậy? Chẳng lẽ vẫn còn để bụng chuyện ngày hôm qua?
“Thanh Ngọc, anh muốn ăn bánh quy em nướng.”
Thạch Thanh Ngọc ngoan ngoãn đặt điện thoại xuống, đi nướng bánh quy cho tôi. Bé ngoan từng hỏi ngày sinh nhật của tôi, sau đó ngay trước mặt tôi, em đã đổi mật khẩu điện thoại thành ngày sinh của tôi. Mặc dù hành vi tiếp theo có chút không có đạo đức… khụ, nhưng đây là vợ tôi, tôi xem điện thoại của em thì làm sao chứ? Nếu em muốn xem thì cũng có thể xem của tôi mà.
Tôi mở ứng dụng em vừa lướt xem — Baidu. Sao lại tra Baidu? Em có điều gì không hiểu sao? Sao không hỏi tôi?
[Chồng thân mật với người khác thì vợ nên làm gì?]
[Vợ có nên vạch trần chuyện chồng ngoại tình không?]
[Không thể ly hôn thì cứ coi như không biết đúng không?]
…
Tôi… tôi muốn khóc ngất ở nhà vệ sinh mất! Tôi mở lịch sử tìm kiếm ra xem bình thường Bé ngoan toàn tìm cái thứ kỳ quái gì:
[Trách nhiệm mà một người vợ cần làm tốt là gì?]
[Làm thế nào để chồng vui vẻ?]
[Chồng không chạm vào mình là bị làm sao?]
[Những tư thế ân ái mà bạn đời thích nhất…]
Mặt già của tôi đỏ bừng lên. Mấy… mấy cái này mà cũng phải tra cứu sao? Thảo nào mỗi lần Bé ngoan đều có thể phát triển ra nhiều tư thế mới lạ cho tôi đến thế, tôi còn tưởng em cũng ngầm có m.á.u háo sắc giống tôi cơ đấy!
“Phó Hành Nguyệt, anh xem điện thoại của em làm gì?”
Tiếng nói đột ngột vang lên làm tôi giật mình suýt đánh rơi điện thoại xuống đất. Tôi quay đầu lại, ánh mắt tủi thân vô cùng, giọng điệu mang theo sự ủy khuất mà chính tôi cũng không nhận ra: “Bé ngoan… ừm…”
Em đi vòng qua sofa ngồi xuống bên cạnh tôi. Trên tay em bưng đĩa bánh quy hình động vật vừa mới nướng xong. Sau khi đặt đĩa bánh xuống bàn trà phía trước, ngón tay em tự nhiên nhận lại chiếc điện thoại ốp lưng hình con thỏ. Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của em, tôi nhịn không được muốn khóc. Trước đây vợ đều sẽ cười tủm tỉm đút bánh quy cho tôi ăn, chúng tôi còn tranh nhau ăn rồi cười đùa ầm ĩ. Tất cả sự thay đổi này đều bắt nguồn từ cái chuyện c.h.ế.t. tiệt ngày hôm qua!
“Thanh Ngọc, người trợ lý kia anh đã đuổi việc rồi…” “Anh nói với em những chuyện này làm gì? Anh muốn đuổi ai thì đuổi, em không có ý kiến. Hôm đó hai người chưa hôn trúng, anh có thể đừng chán ghét em không? Có thể đừng lạnh nhạt như vậy nữa không? Cứ treo lơ lửng việc không liên quan đến mình như thế… Cho nên, anh đang trách em làm gián đoạn chuyện tốt của anh sao? Xin lỗi, sau này em sẽ chú ý.”
“Anh không có!”
Tôi gấp gáp giật phăng lấy chiếc điện thoại của Bé ngoan ném sang một bên, hai tay nắm chặt lấy vai Thạch Thanh Ngọc: “Nếu là chuyện ngày hôm qua, thì đó thực sự là một hiểu lầm!”
“Vâng, em biết rồi.” — Một cảm giác bất lực như đấm vào bông giòn tan dâng lên. Nhưng không được! Cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng có ngày tôi chịu không nổi mà bùng nổ mất! “Không! Em không biết đâu! Cái người đó thực sự rất kỳ lạ, anh có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu ta…”
Tôi còn muốn tiếp tục giải thích, giây tiếp theo, một chiếc bánh quy vị kem sữa được nhét vào miệng tôi: “Em biết rồi, không trách anh. Mau ăn đi, nguội sẽ mất ngon.” Giọng điệu của Bé ngoan đã mềm mỏng hơn một chút: “Ừm… A Nguyệt, hôm nay em phải bận sửa luận văn cho giáo sư hướng dẫn, thật sự không có chuyện gì đâu.”
Người tí hon trong lòng tôi không nhịn được mếu máo, hít một hơi, hai dòng lệ phun trào. Em đã treo niêu tôi cả ngày trời rồi! Nhưng tôi thực sự không biết phải làm sao để chứng minh loại chuyện kỳ quái này. Tôi nhân cơ hội vô tình hỏi ra chuyện mà tôi để tâm nhất: “Vậy nhẫn cưới trên tay em… nó đi đâu rồi?”
Thạch Thanh Ngọc giơ tay lên, nhìn ngón tay trống trơn rồi ngẩng đầu nhìn tôi: “A Nguyệt, anh còn nhớ hôm qua anh để nhẫn của em ở đâu không?”
Ánh mắt tôi tự động di chuyển xuống dưới, rơi vào vùng bụng dưới của Bé ngoan… Không… không phải là đến tận bây giờ vẫn chưa lấy ra đấy chứ?! “Bây giờ bên trong không có. Em để nhẫn ở chỗ phơi khô rồi, một lát nữa sẽ đeo lên.”
Lúc em nói lời này là đang quay lưng về phía tôi. Tôi của lúc đó đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì được làm hòa với Bé ngoan, hoàn toàn không phát hiện ra điểm bất thường trong lời nói của em.