Từ sau khi Bé ngoan đi học đại học, tôi lại bắt đầu những chuỗi ngày “thủ tiết”. Ngày thường nằm trên chiếc giường lớn thế nào cũng thấy không thoải mái, trong vòng tay cứ cảm thấy trống trải, mùi hương kia cũng phai nhạt đi nhiều. Tôi hết cách, lại một lần nữa mở tủ quần áo của Bé ngoan ra. Tôi ôm lấy áo quần của em hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra biểu cảm hưởng thụ. Mùi hương của Bé ngoan giống như hoa anh túc ăn mòn não bộ, làm mê loạn thần kinh.
Sau giờ làm, tôi lại lén lút đến trường xem Bé ngoan. May mà ban đầu có tài trợ cho trường này một khoản tiền không nhỏ, một chút đặc quyền vẫn là có. Tôi thích nhất là được ngắm nhìn Bé ngoan ở trường học: tràn đầy sức sống và dịu dàng đến thế. Chỉ có điều mấy đứa bạn xung quanh Bé ngoan… quá thiếu ý thức ranh giới! Đi đường mà khoác vai bá cổ làm cái gì? Chẳng có chút tố chất sinh viên đại học nào cả!
Đôi khi tôi cũng nghĩ, nếu tôi trẻ lại 10 tuổi, liệu có phải tôi có thể đường đường chính chính theo đuổi Bé ngoan trong trường đại học rồi không? Như vậy chúng tôi tuyệt đối sẽ là một cặp đôi xứng lứa vừa đôi nhất. Đáng tiếc, nghĩ đến những năm tháng 20 tuổi không bằng cấp, phải bươn chải vào Nam ra Bắc của mình… như thế này cũng tốt. Ít nhất em không cần phải theo tôi chịu khổ.
Tôi cứ nghĩ lần này đến trường sẽ lại nhìn thấy một Bé ngoan rạng rỡ. Nhưng sao sắc mặt em hôm nay lại kém thế kia? Kẻ đứng đối diện em là ai? Đợi đến lúc nhìn rõ cái gương mặt đáng ghét đó — Vãi! Sao lại là tên họ Khương kia?! Thảo nào dạo này Bé ngoan nhắn tin cho tôi lại chậm mất 2 phút, hóa ra đều là do tên họ Khương này dở trò q.u.ỷ!
Hắn ta đang nói cái gì với Bé ngoan vậy? Bé ngoan không phải là người dễ để lộ cảm xúc ra ngoài. Có thể khiến em biểu hiện như vậy, chẳng lẽ là chuyện xấu của tôi? Hình như có một sợi dây liên kết những chuyện gần đây lại với nhau… Cái gì mà “nam chính văn cứu rỗi”? Cái gì mà “Thụ bảo”? Cái gì mà “mê hoặc”? Chẳng lẽ tất cả đều là ảo giác do cái tên Khương c.h.ế.t. tiệt kia tạo ra? Nếu không thì tại sao chỉ có mình tôi nhìn thấy? Hắn làm vậy chính là để chia rẽ tình cảm giữa tôi và Bé ngoan, để hắn thừa cơ thượng vị! Hừ, tên tình địch đáng ghét này vậy mà học được cách ngụy trang! Tưởng tôi mù chắc? Đúng là đồ tâm cơ!
Tôi trực tiếp bước xuống xe, câu đầu tiên gặp mặt chính là: “Khương đặc trợ, cậu và phu nhân của sếp cũ câu kết với nhau, cậu không cần thể diện nữa sao?” Quay đầu lại, tôi nói với Bé ngoan vẫn còn đang trong cơn kinh ngạc: “Thanh Ngọc, có phải cậu ta nói xấu anh với em không? Đều là bịa đặt đấy, em đừng tin cậu ta!”
Khung bình luận ảo vẫn giật gân như cũ:
[Đây tính là tu la trường cạnh tranh giữa các công sao? Sao không giống với những gì tôi nghĩ thế này?]
[Vì tranh giành là nam phụ số 2 mà, đồ ngốc!]
[Tôi đã khóc thét, tôi đã vỡ mộng, tôi đã suy sụp, tôi đã bất lực, tôi đã lịch kiếp, tôi đã câm lặng… Tôi cảm nhận được một ma lực cường đại…]
[Cút đi! Thế giới không còn xoay quanh Thụ nữa rồi thì còn ý nghĩa gì?! Cảm giác Thụ bảo của chúng ta giống như kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm của người khác vậy…]
[Ừm, cứ vậy đi… Nhưng tại sao không thể phát triển thành một cặp phu phu cùng thích Thụ chứ?!]
[Bạn nghĩ có khả năng đó sao?]
“A Nguyệt… sao anh lại ở trường?”
“Nhớ em.”
Thạch Thanh Ngọc nhìn tôi, lại nhìn Khương Nguyên Lam, cười đắc ý. Em nhếch khóe môi, để lộ một nụ cười tự giễu: “Phó Hành Nguyệt, anh làm tôi thấy buồn nôn.”
Trời đất trong tôi sụp đổ! “Thạch Thanh Ngọc, em nói cái gì? Em nói lại lần nữa xem!” Tôi lờ mờ cảm nhận được cảm xúc của mình có chút không khống chế được.
Bé ngoan từng bước từng bước tiến lại gần tôi: “Tôi nói… anh làm tôi thấy buồn nôn!”
Một sợi dây đàn trong đầu lập tức đứt phăng. Tôi cười lạnh gật đầu: “Được… rất tốt!” Giây tiếp theo, tay tôi nắm chặt lấy cổ tay Thạch Thanh Ngọc, cưỡng chế kéo em lên xe: “Làm cái gì vậy?! Mau buông tôi ra!”
Ném em lên ghế sau xe, tôi căng mặt áp sát tới: “Thạch Thanh Ngọc, có phải bình thường anh chiều chuộng cho em sắc mặt tốt quá nhiều rồi, nên em mới hết lần này đến lần khác khiêu khích anh đúng không?”
“Anh tránh ra! Ai mà biết tay anh đã chạm qua những ai! Chê tôi buồn nôn, vậy anh — người thường xuyên làm tình với tôi — thì tính là cái thá gì?!”
Chiếc xe được tài xế lái thẳng về nhà. Còn ghế sau xe thì hỗn loạn bừa bãi đến mức không nỡ nhìn.
“Phó Hành Nguyệt… Tôi không có lỗi… Tại sao anh lại làm như vậy…” Tôi không nói không rằng, chỉ một mực như “trâu già cày ruộng”.
…
Quản gia liên hệ với hiệu trưởng trường đại học của phu nhân, xin nghỉ phép cho em một tuần. Nhìn tiên sinh bế phu nhân vẫn đang giãy giụa không ngừng lên lầu, quản gia khẽ thở dài trong lòng. Đã lâu lắm rồi ông mới thấy tiên sinh tức giận đến mức này. “Tôi biết rồi tiên sinh, tôi sẽ xử lý ổn thỏa. Đúng rồi, giúp tôi lấy một đoạn camera giám sát của trường đại học, chuyện liên quan đến phu nhân thì tiền bạc không thành vấn đề.” “Vâng, tiên sinh.”
Cúp điện thoại, tôi nhìn người đang gối đầu lên đùi mình ngủ say, cảm xúc trong mắt vô cùng khó đoán. Ngón tay thô ráp chạm lên đuôi mắt em, cẩn thận lau đi những giọt nước mắt chưa khô. Bé ngoan dường như gặp ác mộng, ngủ không hề yên giấc: “Đừng… không được phát…”
Đúng lúc này, đoạn camera giám sát tôi cho người gấp gáp lấy về đã được gửi vào điện thoại. Bằng chứng khiến Bé ngoan bất an như vậy nằm ở đây sao? Tôi một tay ôm lấy Bé ngoan an ủi, tay kia mở đoạn video giám sát lên.
[Trong video — Khương Nguyên Lam: “Thạch Thanh Ngọc, cuộc hôn nhân anh ta có được với cậu bằng mọi thủ đoạn… nếu có một ngày anh ta biết được sự thật, cậu nghĩ anh ta có chán ghét cậu không?”]
Ủa? Cái tên Khương thối nát kia có nhầm lẫn gì không vậy? Sao tôi nhớ hình như người giở thủ đoạn là tôi cơ mà? Bé ngoan sẽ không biết đâu…
[Khương Nguyên Lam: “Nếu tôi có camera giám sát của đoạn đường hôm đó thì sao? Ăn vạ, lừa người, hám tài… Ai mà ngờ một người thoạt nhìn dịu dàng như cậu, sau lưng lại thế này? Dựa vào vết thương giả để gợi lên lòng thương hại của Phó tổng! Thạch Thanh Ngọc, Phó tổng lương thiện hơn cậu nhiều! Cậu nói xem nếu anh ta biết sự thật, liệu có còn coi cậu là người vợ chẳng biết gì nữa không?”]
Cái gì?! Bé ngoan tham tiền của tôi sao? Lại còn có chuyện tốt thế này nữa?! Làm tôi sợ muốn c.h.ế.t., còn tưởng Bé ngoan chẳng tham đồ gì của mình. Tham tiền là tốt rồi! Tham tiền là tốt! Dù sao thì tôi cũng nhiều tiền nhất. Như vậy, Bé ngoan chắc chắn có thể ở bên tôi cả đời rồi!
[Khương Nguyên Lam: “Xùy, cậu tưởng Phó tổng chỉ có mình cậu thôi sao? Cậu một tuần chỉ ở bên anh ta được hai ngày, anh ta đang ở độ tuổi 30 sung sức nhất, một mình cậu làm sao thỏa mãn được anh ta?”]
[Bé ngoan: “Nếu cậu chỉ đến để nói những lời vô vị này, vậy cậu có thể về được rồi.”]
Tốt lắm tốt lắm! Tôi đã nói mà, Bé ngoan của tôi chỉ số thông minh cao như vậy, sao có thể dễ dàng tin lời người khác!
Giây tiếp theo, tôi liền thấy tên thối nát kia kéo cổ áo mình ra, bên trên đầy rẫy những vết tích. Thật cay mắt! Tôi lặng lẽ dùng ngón tay cái che mặt hắn đi.
[Khương Nguyên Lam: “Những thứ này đều là do Phó tổng để lại đấy. Đúng rồi, anh ấy nói cậu trên giường quá dâm đãng, chẳng biết giữ kẽ chút nào, anh ấy không thích kiểu đó. Anh ấy nói cậu thích dùng vị cam nhất, tiếc là anh ấy lại chẳng hề thích.”]
Tên khốn này sao lại thích bịa đặt thế không biết?! Ai nói chứ?! Bé ngoan dùng cái gì tôi cũng thích hết được không?!
[Bé ngoan: “Nếu cậu thật sự thích Phó Hành Nguyệt, nên đi tìm anh ấy chứ không phải tôi.”]
Đúng thế đúng thế! Tìm Bé ngoan của tôi làm gì?!
[Khương Nguyên Lam: “Cậu tưởng tôi chưa từng tìm sao? Nhìn xem đây là cái gì?”]
Xác nhận tên khốn kia đã mặc quần áo tử tế lại, tôi mới bỏ ngón tay ra. Trên tay hắn cầm điện thoại đang hiển thị cái thứ gì vậy? Tôi bấm tạm dừng màn hình, dùng hai ngón tay phóng to ra, híp mắt lại. Tôi cẩn thận nhận diện hình ảnh trên đó — Sao lại giống ảnh khỏa thân của Bé ngoan thế này?! Không thể nào! Đồ đạc trong nhà dù là camera giám sát cũng kết nối trực tiếp với máy tính của tôi. Sao trong tay hắn ta lại có thứ này? Ngón tay tôi lỡ chạm vào nút phát:
[Khương Nguyên Lam: “Đây là thứ Phó tổng cho tôi đấy. Cậu nói xem nếu tôi không cẩn thận phát tán ra ngoài, toàn trường sẽ nhìn thấy bộ dạng dâm đãng của đại diện tân sinh viên các cậu thế nào đây? Haha, thật khiến người ta mong chờ!”]
Video chạy hết, màn hình điện thoại vì quá lâu không có thao tác mà tắt ngúm. Căn phòng rộng lớn yên tĩnh đến mức quá đáng. Người trong vòng tay tôi lúc này đã bình tĩnh lại, ngủ vô cùng ngon giấc. Tôi ném điện thoại sang một bên, ôm em xiết chặt hơn vào lòng. Trong đêm tối, tôi không nhìn thấy hàng lông mi em đang run rẩy hỗn loạn.
“Thanh Ngọc, anh đã xin nghỉ cho em một tuần rồi. Khoảng thời gian này chúng ta cần thẳng thắn với nhau.” Tôi ôm em, đặt một nụ hôn lên trán em: “Anh hy vọng chúng ta có thể giải quyết hiểu lầm, chứ không phải để hiểu lầm giải quyết chúng ta. Tin anh, được không?”
“Ừm…”