Hôm nay tôi dẫn Bé ngoan đến công ty của mình. Trước đây sợ Bé ngoan không thích công khai mối quan hệ của chúng tôi, dù sao tôi cũng lớn hơn em nhiều tuổi như vậy. Còn bây giờ—
“Trợ lý Tô, hôm nay tôi dẫn phu nhân Tổng tài đến tham quan công ty, nói với cấp dưới nhiệt tình một chút. Dù hôm nay công việc không làm xong, cũng phải dỗ cho phu nhân vui vẻ, hiểu chưa?” “Tổng tài ngài cứ yên tâm! Làm tốt tiền thưởng không thiếu, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Tôi nhìn Bé ngoan bị một đám trưởng bối đã bước vào xã hội vây ở giữa, hỏi han đủ điều. Tôi ngồi bên cạnh phối hợp cười mỉm. Người bên cạnh thầm nghĩ: “Tổng tài sao cười nghe rợn người thế?” Chắc là bọn họ vẫn chưa đủ nhiệt tình rồi.
Trên điện thoại nhảy ra một tin nhắn: “Phó tổng, video đã xóa vĩnh viễn, 10 triệu. Tiền không thành vấn đề, tôi chỉ hy vọng không có bất kỳ một bức ảnh nhạy cảm nào của phu nhân bị lọt ra ngoài. Đừng làm tôi nghi ngờ năng lực của hacker số một. Tôi lấy danh dự ra đảm bảo. Đã chuyển khoản 3 triệu tiền đặt cọc.”
Bé ngoan lạch cạch lạch cạch bước tới, giống hệt một chú chim cánh cụt nhỏ. Thế này là muốn làm ai manh c.h.ế.t. đây?
“A Nguyệt, trưa nay chúng ta ăn ở nhà ăn công ty được không anh?” “Được chứ.” — Tôi bấm điện thoại gửi tin nhắn cho trợ lý Tô sắp xếp nhà ăn.
Sau bữa cơm, tôi giới thiệu với Thanh Ngọc vài cổ đông của công ty, đó đều là những người bạn tôi quen biết đã nhiều năm. “Chào anh dâu! Chào anh dâu! Lão đại đúng là có phúc thật đấy, cưới được người vợ đẹp thế này!” Bé ngoan đứng bên cạnh có chút không biết phải làm sao. Tôi ôm lấy vai em: “Được rồi, đừng làm em ấy sợ.”
Sau khi chào hỏi xong, em hơi phồng má đưa ra thắc mắc với tôi: “A Nguyệt, cảm giác bạn bè của anh hơi khác so với những gì em nghĩ.” Tôi bật cười, đưa tay bóp nhẹ c.h.óp mũi em: “Thời của anh đúng lúc đón đầu ngọn gió kinh tế, mấy anh em vào sinh ra tử kinh doanh cùng anh ngày đó, sau này đều cùng anh sáng lập công ty, cũng chính là công ty hiện tại này đây.” Bé ngoan xoa cằm: “Vậy tình cảm của mọi người chắc chắn rất tốt.”
…
Tôi cùng Bé ngoan đến bệnh viện thăm em gái của em. Trải qua 3 tháng điều trị với điều kiện tốt nhất, bệnh của em gái Bé ngoan đã khỏi được phần lớn, tầm một tháng nữa là có thể xuất viện rồi.
“A! Là anh trai và anh trai lớn!” Thạch Thanh Ngọc nhướng mày: “A Nhược, em biết anh ấy sao?” Cô bé nằm trên giường bệnh sắc mặt hồng hào, đôi mắt to tròn chớp chớp: “Dĩ nhiên là biết rồi! Anh trai lớn thường xuyên đến thăm em, anh trai thì bận quá, may mà có anh trai lớn ở đây! Anh trai, em đồng ý cho anh ấy làm anh dâu của em đấy!”
Nghe thấy lời này, Thạch Thanh Ngọc giật bắn mình: “A Nhược, sao em biết…” A Nhược giống hệt một con hồ ly nhỏ tinh ranh, chỉ tay vào bàn tay của chúng tôi: “Anh trai và anh trai lớn đều đeo nhẫn rồi kìa, A Nhược đâu có ngốc!” “Ừm…” — Thạch Thanh Ngọc có chút ngại ngùng. Trước đây mỗi lần gặp, em đều nói với em gái rằng tôi là “nhà hảo tâm từ thiện”, không ngờ em gái lại dễ dàng nhận ra đến thế. Tôi thầm tự hào vì công sức nhồi nhét khái niệm “đeo nhẫn là cặp đôi” cho em gái em trước đó, thầm giấu công danh.
Trên đường về nhà, tôi và Bé ngoan mười ngón tay đan chặt bước đi trên phố. “A Nguyệt, tại sao anh lại tốt với em như vậy?” “Vì em xứng đáng.”
Hôm nay chúng tôi không làm đến bước cuối cùng, cả ngày bận rộn cả hai đều có chút mệt mỏi. Tôi chỉ đơn giản ôm lấy em, nhưng lại cảm thấy thỏa mãn hơn bất cứ lúc nào. Cảm giác yêu Bé ngoan của ngày hôm nay lại nhiều hơn ngày hôm qua một chút. Vui thật đấy!
Nghĩ đến cái tên Khương thối nát kia, đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi rốt cuộc hắn ta là thứ tà môn ngoại đạo gì. Mặc dù tôi đã ra lệnh phong sát hắn trên toàn ngành, hắn vẫn luôn có thể gặp được đủ loại “quý nhân”. Rốt cuộc hắn là cái quái gì vậy?
…
“Ra nước ngoài sao? Sao đột ngột thế anh?” “Nghe giáo sư của em nói tiến độ học tập của em rất nhanh, kiến thức trong nước cơ bản đã nắm vững cả rồi, vậy thì thử ra nước ngoài xem sao. Yên tâm đi, visa và chuyện du học anh đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi.” “Nhưng còn A Nhược…” “Không cần lo cho con bé, đưa sang nước ngoài cùng luôn.”
Vẻ mặt thỉnh thoảng ngẩng lên đắn đo của Thạch Thanh Ngọc khiến tôi buồn cười: “Sao thế?” Thạch Thanh Ngọc hít một hơi thật sâu, cuối cùng lấy hết dũng khí: “Nhưng mà… chúng ta xa nhau lâu như vậy thật sự được sao?”
Tôi á? Tôi là cái thằng xa vợ có 5 ngày đã phải trộm thời gian chạy đi lén nhìn em, vừa du học một cái động một tí là nửa năm ba năm! Tôi đâu có đối xử tàn nhẫn với bản thân mình như thế! “Anh đi cùng em! Vừa hay công ty của anh cũng có một phần nghiệp vụ ở nước ngoài cần mở rộng, đi cùng nhau còn có thể chiếu cố cho nhau.” Trên mặt Thạch Thanh Ngọc hiện lên sự vui mừng thầm kín mà chính em cũng không nhận ra: “Vậy thì tốt quá, có thể chiếu cố cho nhau.”
Thế là tôi cùng Bé ngoan bước lên hành trình đổi một nơi khác để “ngủ cùng nhau”. Cuộc sống ở nước ngoài tốt hơn trong nước nhiều. Nguyên nhân gốc rễ dĩ nhiên là vì có Bé ngoan luôn ở bên cạnh! Tôi đăng ký cho em học ngoại trú. Chẳng hiểu sao đại học trong nước lại bắt sinh viên năm nhất phải ở ký túc xá, hại tôi với Bé ngoan cứ như Ngưu Lang – Chức Nữ không được gặp nhau. Bây giờ thì tốt lắm rồi!
Chỉ là đối với Thạch Thanh Ngọc, đây lại là một phiền toái không hề nhỏ: “Không được A Nguyệt… Hôm nay em thật sự có việc…” Tôi cười cực kỳ xấu xa: “Không sao, hôm nay chúng ta không làm chuyện đó, em cứ bận việc của em đi là được.”
Thạch Thanh Ngọc cảm nhận được sự khác thường giữa mùa hè nóng bức, bàn tay cầm bút không kiểm soát được mà run rẩy. Em cắn răng: “Em… em ngồi trên đùi anh thế này, viết làm sao được?” Tôi khẽ cắn lên vành tai Bé ngoan: “Không biết viết sao? Lại đây chồng dạy cho.”
Thạch Thanh Ngọc hít sâu một hơi. Em tự nhủ với bản thân hàng nghìn lần: Đây là chồng mình, chồng ruột, không được mắng! Quần áo bị một bàn tay lớn vén lên. Thạch Thanh Ngọc không nhịn được thốt lên: “Phó Hành Nguyệt, anh thật sự càng ngày càng giống một tên khốn nạn rồi đấy!” “Ừm… Khốn nạn sao? Bé ngoan mới phát hiện ra à?” Có vợ đúng là sướng thật! Không có việc gì làm thì trêu chọc một chút, lại còn được ngủ cùng, ôm thích c.h.ế.t. đi được. Thôi bỏ đi, nói với đám người không có vợ các người cũng chẳng hiểu nổi đâu!
Còn về cái tên Khương Nguyên Lam thối nát kia, cuối cùng cũng không còn thời gian để tới làm phiền chúng tôi nữa. Lý do rất đơn giản: Hắn ta đã bị “Nam phụ số 3” giam cầm rồi! Theo như lời trên khung bình luận nói, Nam phụ số 3 vốn dĩ không có cơ hội được lên bàn chính. Tính cách của gã ta u ám, quái gở, suốt ngày xuất q.u.ỷ nhập thần, nhìn thế nào cũng không giống người bình thường. Trong nguyên tác có tôi bảo kê, cho dù Nam phụ số 3 có biến thái đến đâu cũng không sao. Nhưng không có tôi, cái tên ngốc thối nát kia thảm rồi!
Nghe điều tra về nói, hắn ta không chỉ bị phế mất một cánh tay, cặp chân còn bị tiêm thuốc, vĩnh viễn không thể đứng lên được nữa. Cuộc sống hàng ngày chính là liệt trên giường, giống như một con c.h.ó Nhật chờ chủ nhân về nhà. Tôi thấy trên khung bình luận mọi người “đẩy thuyền” cũng điên cuồng lắm, người bình thường như chúng ta đúng là không hiểu nổi.
Xác nhận hắn ta sẽ không bao giờ có thể đến quấy rầy chúng tôi được nữa, tôi liền lên kế hoạch về nước. Đêm nay tâm trạng tôi cực kỳ tốt, điều này được thể hiện rõ ràng qua từng hành động.
Một cái tát bất ngờ không kịp phòng bị giáng thẳng lên mặt tôi. Ngẩn ra một giây — A! Vui quá đi mất! “Phó Hành Nguyệt! Anh không phải người!” Đầu lưỡi tôi đá đá vào má trong, khóe miệng nhếch lên nụ cười điên cuồng. Giọng Bé ngoan chửi người cũng mềm mại đến thế! Tôi liếm liếm bàn tay Bé ngoan: “Bé ngoan, anh còn có thể không phải người hơn nữa đấy, muốn thử xem không?” “Thạch… Phó Hành Nguyệt! Có phải anh bị nghiện sex rồi không?!”
Tuy nhiên, lời của em đã không còn cơ hội thốt ra hết câu. Bé ngoan đã bị tôi yêu thương đến mức ngất lịm đi, mặc sức để tôi ôm ấp, cưng chiều.
Toàn văn hoàn.