TRẪM CHỈ MUỐN LÀM CÚN CON CỦA THỪA TƯỚNG

Chương 1: Sự Bảo Bọc Của Thừa Tướng

Cỡ chữ:

Khi Vu Châu Phong cởi trói trên mắt cho ta, hắn đang nở nụ cười xấu xa cởi thắt lưng. Dáng người hắn yểu điệu, ngọc thụ lâm phong, môi đỏ răng trắng đẹp như thiên nhân. Đôi mắt hoa đào thon dài đánh giá ta, dường như đang chờ xem ta có phản ứng gì. Vu Châu Phong quả thực được nuôi dưỡng vô cùng trắng trẻo, đường nét xương quai xanh dần lộ ra, cọ xát với lớp vải, trắng nõn nà điểm chút sắc hồng.

Ta đỏ mặt, giọng nói vừa sợ hãi vừa run rẩy, nuốt nước bọt. Sau đó, dưới ánh mắt ngẩn ngơ của hắn, ta đưa tay bịt kín mắt mình lại:

“Ta… ta không nhìn, phi lễ chớ nhìn.”

Xung quanh rất tĩnh lặng. Ta nghe thấy hắn đang lầm bầm nhỏ to gì đó:

“Hệ thống, đã bảo là phản diện sẽ nói lời tàn nhẫn cơ mà? Hắn không phải ghét nam phong nhất sao? Hắn đỏ mặt cái quái gì vậy?”

Những ngón tay của ta bị Vu Châu Phong cưỡng ép gỡ ra và trói lại. Toàn bộ quá trình, ta ngơ ngác nhìn cảnh xuân trước mắt. Cảm giác trên cổ tay là những ngón tay ôn nhuận, thon dài, dường như sợ ta phản kháng nên nắm rất chặt.

“Tại sao ngươi không phản kháng?” Hắn bực tức bóp lấy cằm ta, ngồi vắt vẻo trên eo bụng ta. Vốn là một tư thế áp chế, lại khiến ta chợt thấy nhịp thở rối loạn. Đôi mắt kia thật sự rất đẹp.

Ta nuốt nước bọt, nói thật:

“Trong cung rất nhiều người đều đối xử với ta như vậy, ta quen rồi. Ngươi trông rất đẹp, ngươi bắt nạt ta, ta không thấy khó chịu.”

Hắn sững sờ, dường như đang nghiến răng. Ta không biết hắn giận chuyện gì. Quả thực ta là hoàng tử thất sủng nhất trong cung. Các ca ca không vui sẽ đánh ta, mắng ta, trói ta lại rồi dùng roi trúc nhỏ quất ta, đẩy ta xuống ao, ấn đầu ta xuống nước cho đến khi ta sắp c.h.ế.t. đuối mới buông tha.

Nhưng Vu Châu Phong lại khác. Khi bàn tay hắn giáng xuống, không phải đánh vào mặt ta, mà là xoa đầu ta. Hắn còn cười xấu xa:

“Thế à? Vậy ngươi chắc hẳn rất tủi thân. Ta là Thừa tướng, chỉ cần ngươi chịu làm cún con cho ta chơi đùa, ta sẽ bảo kê ngươi, thấy sao?”

Ta nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng hồng hào của hắn, gật gật đầu. Chỉ để một mình hắn bắt nạt, hình như sẽ bớt đau hơn là để mọi người đều bắt nạt ta.

Thế nhưng Vu Châu Phong không hề làm ta đau. Thừa tướng đại nhân… hắn cầm tay chỉ việc dạy ta, nhưng trông có vẻ hắn cũng không rành rẽ chuyện phong nguyệt cho lắm. Rất… rất thoải mái, thoải mái đến mức ta không kìm được mà ứa nước mắt.

Bàn tay Thừa tướng đại nhân vuốt ve má ta, xoa xoa khóe mắt ta:

“Hóa ra là một chú cún con chẳng hiểu gì cả.” Hắn trông có vẻ lại rất khó chịu, giọng nói không vững nhưng vẫn nhếch khóe môi, bày ra vẻ mặt như đang đùa bỡn ta trong lòng bàn tay.

Ánh mắt ta rủ xuống, nghe hắn nghiến răng đe dọa ta, giọng điệu khẽ run, đuôi mắt nhiễm sắc đỏ yêu dã:

“Thừa tướng đại nhân, sao trông ngươi lại khang khác thế này? Dám nói ra ngoài là ngươi c.h.ế.t. chắc, nhớ chưa?”

Ta ngoan ngoãn gật đầu:

“Đẹp quá, ta rất thích, nhưng ta không dám nói.”

Hình như tính khí của hắn không tốt lắm. Vu Châu Phong cho ta ăn ngon, mặc đẹp. Hắn là người nói lời giữ lấy lời, nói chỉ để một mình hắn bắt nạt, thì từ đó về sau những kẻ kia không bao giờ dám bắt nạt ta nữa. Chỉ là lúc hắn cho ta đồ ăn ngon, luôn bất thình lình tát nhẹ một cái lên đầu ta, không đau không ngứa. Ta ngơ ngác xoa đầu, chớp chớp mắt, nhìn biểu cảm hận sắt không thành thép của hắn. Tặng quần áo mới cho ta nhưng không giúp ta mặc, vui vẻ được vài khắc liền cưỡng ép lột sạch. Ta khóc hắn mới vui vẻ hơn một chút.

“Bây giờ ngươi chắc chắn cảm thấy rất nhục nhã đúng không? Muốn báo thù không? Muốn g.i.ế.t ta không?”

Ta ôm bộ quần áo mới bị xé rách lề mề, khóc thút thít:

“Oa oa oa, đã lâu lắm rồi ta mới được mặc bộ quần áo đẹp như vậy… oa oa…”

Mặt Vu Châu Phong lập tức đen lại, chằm chằm nhìn ta. Ta nằm sấp trong chăn, ôm bộ đồ bị xé rách khóc lóc, hoàn toàn không muốn đoái hoài đến hắn. Hắn tức đến nghiến răng ngứa lợi.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!