Dưới sự “bắt nạt” của Vu Châu Phong, ta ăn uống tốt nên trắng trẻo mập mạp hơn nhiều. Trước đây ma ma trong cung luôn nói ta giống con khỉ. Ta ở trong cung nhặt được cái gì là ăn cái đó. Thỉnh thoảng có tiểu cung nữ thương xót ta, mang cho ta chút bánh ngọt từ Ngự thiện phòng, bị Hoàng huynh phát hiện liền đem đánh c.h.ế.t.. Từ đó về sau, ta không dám ăn đồ người khác đưa tới nữa. Ta học cách tự làm bánh ngọt, món bánh đường vô cùng vô cùng ngon.
Khi ta bê đĩa bánh đường sở trường nhất đến dâng cho Thừa tướng đại nhân, Vu Châu Phong nói hắn muốn cho ta biết tay. Ta tưởng hắn sẽ giống những người khác, dùng roi đánh ta da tróc thịt bong, hoặc nhốt ta vào thủy lao. Ta sợ hãi đặt bánh đường xuống, vừa chạy vừa khóc.
Ta trốn hắn nửa tháng, khi bị hắn bắt về phủ đệ, ta sợ hãi co rúm như con chim cút. Hắn thích vỗ vỗ vào mặt ta, khinh miệt xen lẫn đùa cợt:
“Ngươi chỉ cần hầu hạ tốt cho ta, hiểu chưa?”
Nhưng khi ta ở trên giường tận tâm tận lực, hắn bảo ta làm thế nào ta làm thế đó, thì hắn lại không vui. Hắn túm tóc ta, ép ta ngẩng đầu lên, thở hắt ra đầy hận sắt không thành thép:
“Bảo ngươi làm gì thì làm cái đó, tôn nghiêm của ngươi đâu? Ngạo cốt của ngươi đâu?”
Ta liếm liếm môi, ngơ ngác nhìn hắn:
“Đó là thứ gì vậy? Một tiểu hoàng tử thất sủng như ta nên có sao? Hơn nữa, Thừa tướng đại nhân hình như cũng rất thoải mái mà.”
Thoải mái đến mức đôi mắt đẹp đẽ kia nheo lại, trong cổ họng luôn kìm nén tiếng thở dốc, trên đôi môi mỏng manh in đầy vết răng, rơm rớm nước mắt đầy tủi thân.
“Thừa tướng đại nhân, ta khó chịu…”
Ta nhất thời đầu óc choáng váng, hình như đã ăn nhầm thứ gì đó không đúng, chưa bao giờ khó chịu như vậy, muốn làm cho Vu Châu Phong khóc. Ta bóp chặt eo hắn, nhưng lại sợ mình dùng sức quá mạnh vội vã buông tay. Đó là Vu Châu Phong cơ mà, là Thừa tướng đại nhân ta thích nhất, ta không nỡ làm tổn thương hắn, không nỡ làm hắn đau.
Ta mơ màng ôm lấy người cọ xát, rầm rì vài tiếng. Không có sự cho phép của Thừa tướng đại nhân, ta chỉ dám làm như vậy, chỉ cầu xin hắn thương xót cho ta. Thừa tướng đại nhân thực sự không nhịn được, cũng chỉ nhẹ nhàng liếm liếm cổ ta.
Ta nghe Vu Châu Phong lại đang lẩm bẩm tự nói một mình, nói cái gì mà cưỡng ép, phản công, hắc hóa, hành hạ hắn đến c.h.ế.t.… Giọng điệu của hắn nghe rất chán nản. Ta sợ mình đã phạm lỗi, vội vàng rúc vào hõm cổ hắn, cẩn thận thành kính hôn nhẹ:
“Thừa tướng đại nhân đừng giận, cún con ở đây này.”