Cỡ chữ:

Tôi xốc lại tinh thần, định bụng tiếp tục làm việc thì đồng nghiệp gõ tay xuống bàn tôi.

“Sếp lớn bảo cậu lên gặp anh ấy, không cần mang theo gì cả, lên ngay bây giờ.”

Cả người tôi luống cuống hết cả lên. Chẳng lẽ anh ta đã đọc được tin nhắn, sau đó quyết định lật bài ngửa mặt đối mặt với tôi. Không đâu, không đâu, anh ta đâu có biết tôi là ai, làm sao mà đi tìm tôi được. Chắc chắn là chuyện công việc thôi.

“Được, tôi lên ngay.”

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm đi lên tầng, bước đến trước cửa phòng Đàm Hi Dã, gõ cửa rồi rón rén bước vào. Anh ta vẫn đang xem tài liệu, không ngẩng lên nhìn tôi ngay, cũng chẳng nói một lời nào. Xử lý xong xấp hồ sơ trên tay, anh ta mới chậm rãi đứng dậy, bước đến phía cửa, khóa trái lại, kéo rèm che kín mọi ánh nhìn từ bên ngoài. Anh ta định làm gì thế này. Định bàn chuyện sa thải tôi sao. Một nhân viên quèn như tôi mà cần đích thân sếp lớn ra tay bàn chuyện này ư.

Từ đầu chí cuối, sau khi làm xong ngần ấy việc, Đàm Hi Dã không nói một lời, thậm chí không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, cũng không hề chạm vào tôi. Quá kỳ lạ. Anh ta đi đến cạnh bàn, chống tay lên mép bàn, giữ một khoảng cách nhất định mà nhìn chằm chằm vào tôi. Sau đó, dưới ánh mắt sững sờ của tôi, anh ta cởi áo vest ngoài, tiện tay ném lên bàn làm việc, rồi thong thả tháo cúc măng sét, cuộn tay áo một cách đầy tao nhã lên cẳng tay. Cẳng tay lộ ra với những đường cơ bắp săn chắc tuyệt đẹp.

Tôi không kìm được mà dán mắt vào đó. Tiếp đó, Đàm Hi Dã tháo đồng hồ ra, chỉ để lại chiếc dây chuyền mà tôi tặng. Ánh mắt tôi dõi theo từng cử động trên tay anh ta, vô thức nuốt nước bọt. Đàm Hi Dã mặc áo sơ mi, vóc dáng hoàn hảo lộ ra không sót thứ gì. Trước đây nhìn qua ảnh và video đã thấy đẹp lắm rồi, bây giờ nhìn trực tiếp còn khiến người ta không thể rời mắt hơn. Sao trên đời lại có người hoàn hảo từ đầu đến chân như vậy chứ. Tại sao một người hoàn hảo như vậy lại không thể thuộc về tôi.

Đúng lúc tâm trí tôi đang bay bổng mơ màng, giọng nói của Đàm Hi Dã vang lên trong văn phòng.

“Có hối hận không? Hả?”

Thực ra tôi hoàn toàn không nghe rõ anh ta đang nói gì, chỉ ậm ừ đáp lời theo phản xạ. Ngay lập tức anh ta sải bước đến trước mặt tôi. Trong lúc tôi chưa kịp phản ứng, bàn tay có nốt ruồi nhỏ ấy đã bóp chặt cằm tôi, ép tôi phải ngẩng lên nhìn anh. Đàm Hi Dã cao hơn tôi, dù tôi có ngửa cổ thì vẫn còn cách anh một khoảng, nhưng anh lại chủ động cúi xuống, kề sát mặt tôi. Khoảng cách quá gần. Tôi ngửi thấy mùi hương y hệt như mùi trên bộ sườn xám dạo nọ.

“Tôi hỏi em, có hối hận không? Kề sát như thế này mà một miếng cũng chưa được nếm thử đã vội đòi chia tay, em không thấy cam lòng sao?”

Đồng tử tôi co rút mạnh. Anh ấy biết rồi. Anh ấy biết tôi là ai rồi.

“Anh… anh biết em là…”

“Cục cưng, em nghĩ anh là đồ ngốc à? Diễn xuất của em vụng về lắm, em có biết không. Em đã để lộ sơ hở trước mặt anh vô số lần rồi, nếu không phải vì em thực sự không muốn gặp anh, anh đã sớm lật bài ngửa vạch trần mối quan hệ của chúng ta rồi.”

Anh ta giơ tay gỡ chiếc kính gọng đen trên sống mũi tôi xuống, ném bừa lên ghế.

“Vốn dĩ anh muốn đợi. Đợi đến khi em muốn gặp, anh sẽ ra mặt. Tiếc là anh quá ngây thơ, chưa đợi được ngày em bằng lòng gặp mặt, thì đã nhận được tin nhắn chia tay và ăn block của em.” Hơi thở của anh phả thẳng vào mặt tôi, tôi sợ hãi không ngừng nuốt nước bọt. “Lỗi tại anh, tại anh đã dung túng em quá đáng. Nói đi, tại sao lại muốn chia tay? Hôm nay nếu em không đưa ra được lý do chính đáng, thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái phòng này.”

Tôi sợ. Tôi sợ hãi.

“Em sợ sau khi gặp mặt anh sẽ chê bai em, chê em không ưa nhìn, rồi anh sẽ từ chối em, không thích em nữa. Lúc đó em sẽ thấy bẽ mặt lắm. Em không muốn bị mất mặt, nên em chủ động nói chia tay trước, em sai rồi sao?”

Lời biện minh cũng chẳng có tác dụng gì mấy, giờ thì tôi đã bị anh tóm gọn rồi cơ mà. Nỗi sợ bị vạch trần khiến tôi càng thêm hoảng loạn, nhất là khi bị Đàm Hi Dã đối xử như thế này. Sống mũi tôi cay xè, nước mắt tuôn rơi từng giọt trên tay anh. Không biết anh cảm thấy tôi phiền phức, hay chỉ đơn thuần là không thích nhìn tôi khóc, chỉ nghe thấy tiếng Đàm Hi Dã thở dài, sau đó nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt tôi.

“Sao lại không chịu tin lời anh thế. Chẳng phải anh đã nói với em rồi sao, anh sẽ không chê bai em đâu, cho dù em có thế nào anh cũng không chê. Dù sao thì em cũng đâu có ghét bỏ gì anh mà.”

Tôi định hỏi lại anh rằng anh thì có điểm gì để cho tôi chê bai cơ chứ, thì ngay giây tiếp theo Đàm Hi Dã đã đè xuống. Môi anh áp lấy môi tôi. Ban đầu chỉ là một nụ hôn khẽ khàng, nhưng rất nhanh sau đó đã trở nên mãnh liệt. Tôi có cảm giác môi mình sắp bị anh cắn nát đến nơi. Nhưng chẳng mấy chốc anh đã tha cho tôi, tựa trán vào trán tôi, cùng nhau thở dốc.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!