“Tại sao anh lại làm vậy?”
“Làm gì cơ?”
“Tại sao lại hôn em? Chẳng phải chúng ta đã chia tay rồi sao?”
Tôi chắc là bị ngốc thật rồi mới đi hỏi câu ngớ ngẩn như vậy. Quả nhiên giây tiếp theo tôi lập tức nhận phải sự trả thù của Đàm Hi Dã. Anh lại hung hăng cắn lên môi tôi một cái rõ đau.
“Đau thì đáng đời em, nếu không em làm sao thấu hiểu được cảm giác tim anh đau thế nào lúc đọc được tin nhắn chia tay của em. Em tàn nhẫn thật đấy. Nói chia tay là chia tay ngay được, nói không cần anh là ném anh đi luôn. Tốt nhất là em suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói tiếp, nếu không mà thốt ra những lời anh không thích nghe, em biết đấy, anh sẽ không nương tay với em đâu.”
Đàm Hi Dã ung dung cảnh cáo tôi. Tôi vội nuốt ngược lại những lời vừa định nói.
“Chân em nhũn ra rồi, em ngồi xuống được không?”
Đàm Hi Dã ngồi đối diện tôi. Anh ấy chưa trả lại kính cho tôi, nên tôi chẳng nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ thấy một hình bóng mờ ảo. Nhưng ánh nhìn của anh thì lại có sức uy hiếp quá lớn, tôi bị anh nhìn chằm chằm đến mức ngại ngùng, muốn né tránh.
“Em mà lẩn tránh, bây giờ anh sẽ ngồi sang bên cạnh em ngay lập tức. Em cũng biết anh không phải là kiểu người hiền lành quy củ gì đâu.”
Đây đúng là đe dọa, đe dọa trắng trợn. Nhưng tôi chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời.
“Anh không đồng ý chia tay, nên những lời em nói về việc chia tay là vô hiệu. Lát nữa em phải gỡ block cho anh. Anh thì 10.000% hài lòng về em rồi đấy, hay là em không hài lòng về anh? Nếu em định nói là không hài lòng, anh khuyên em nên tự mình nếm thử trước rồi hẵng đưa ra quyết định.”
Tôi cắn môi, anh đúng là chỗ nào cũng chẳng đứng đắn gì cả.
“Cục cưng, có thể em không tự nhận ra. Dù mái tóc che khuất mặt và cái gọng kính đen to đùng này đúng là dọa chạy không ít người, nhưng từ khi anh đến công ty, em có biết anh nhìn thấy bao nhiêu kẻ dòm ngó em không?”
“Sao có thể thế được?”
“Sao lại không thể. Bọn họ đều là tình địch của anh. Họ có hứng thú với em hay không chẳng lẽ anh lại nhìn nhầm. Anh có thể nhẫn nhịn lâu như vậy đã là đỉnh lắm rồi. Em có biết lúc ở công ty nhìn thấy em, trong đầu anh nghĩ gì không?”
“Nghĩ gì ạ?”
Tôi lờ mờ nhìn thấy Đàm Hi Dã như đang nhếch mép cười. Giây tiếp theo anh lập tức đứng dậy ngồi xuống cạnh tôi, rồi đưa tay luồn vào trong áo tôi, siết chặt lấy eo tôi.
“Chỉ muốn thế này, dùng tay tự mình đo xem vòng eo của em có giống như những gì anh tưởng tượng không.”
Mặt tôi đỏ phừng phừng, vội vàng kéo tay anh ra khỏi người mình.
“Anh có thể đừng động một tí là giở trò lưu manh được không?”
Đàm Hi Dã nhún vai: “Được thôi, dù sao chúng ta cũng còn rất nhiều thời gian. Ngay cả việc đồng nghiệp ghé sát vào em nói chuyện anh còn nhịn được, thì có chuyện gì mà không nhịn được nữa. Em có biết nhìn hai người sáp lại gần nhau, trong lòng anh ghen tị đến mức nào không. Mắt anh đỏ quạch lên vì ghen luôn, tiếc là em không nhìn thấy.”
“Ngay từ lúc mới đến công ty, anh đã nhận ra em rồi phải không? Lúc đó em có vô tình chạm mắt với anh.” Tôi gật gật đầu.
“Anh biết ngay mà, lúc đó nhìn em từ cái nhìn đầu tiên anh đã thấy cực kỳ quen thuộc. Thì ra đúng là vợ anh thật.” Đàm Hi Dã đáp.
Sao lại thành ra thế này. Cảnh tượng này hoàn toàn không giống với những gì tôi tưởng tượng. Dù anh ấy không chê tôi, nhưng cũng không nên như thế này chứ.
“Những lời anh nói là thật sao? Anh không lừa em chứ?”
“Anh lừa em để làm gì. Thích là thích, không thích là không thích, cớ sao anh phải lừa em?”
“Nhưng mà…” Tôi cúi gằm mặt xuống. Giây tiếp theo, Đàm Hi Dã đã nâng mặt tôi lên, vén phần tóc mái dày cộp trên trán tôi sang một bên.
“Đừng tự ti nữa. Em rất tốt, và anh cũng không hoàn hảo như em nghĩ đâu. Đừng tự cho rằng chúng ta không xứng đôi.”
“Anh thì có điểm nào không tốt chứ?”
Lần này Đàm Hi Dã không trả lời tôi, anh chỉ lặng lẽ thu ánh nhìn lại.
“Rồi em sẽ biết anh có điểm nào không tốt thôi, nhưng không phải bây giờ. Nào ngoan.”
Bị Đàm Hi Dã giám sát, tôi phải đưa anh ra khỏi danh sách đen rồi mới chuẩn bị rời khỏi văn phòng anh. Ai ngờ vừa đi đến cửa đã thấy anh ta đi theo sát phía sau. Chưa nói hết một câu, anh đã lại hôn lên.
“Không về không được sao? Ở lại thêm một lát có được không? Dù sao vài tháng nữa anh cũng phải về tổng bộ rồi.”
Tôi vuốt ve môi mình, tàn nhẫn đẩy anh ra.
“Không được, làm việc cho đàng hoàng đi.”
Trở lại chỗ ngồi, tôi ngẩn người một hồi lâu mới hoàn hồn. Vừa định bắt tay vào làm việc thì đã thấy tin nhắn của Đàm Hi Dã gửi tới.
T: “Bộ sườn xám đó vẫn còn chứ? Anh tự mình đến tận cửa chiêm ngưỡng được không? Anh hứa chỉ xem thôi, không làm gì cả. Em biết mà, anh rất thành thật.”
Tôi: “Không được.”
Sau khi mở lòng nói chuyện rõ ràng với Đàm Hi Dã, tôi không diễn tả được cảm xúc của mình lúc này, nhưng chắc chắn là rất vui và hạnh phúc. Biết được người mình thích hóa ra cũng thích mình, ai mà không vui cho được. Khoảng thời gian sau đó thực ra cũng không có gì khác biệt lắm, dù ở chung một công ty nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng chạm mặt, không thể làm thêm chuyện gì quá giới hạn. Có điều, chúng tôi bắt đầu đi ăn tối và hẹn hò sau giờ làm.
“Thực sự không thể qua nhà xem sườn xám sao?”
Tôi vừa thắt dây an toàn vừa vô tình cự tuyệt anh: “Không được, không thể.”
“Được rồi.” Đàm Hi Dã khởi động xe, nhưng không đi theo hướng nhà hàng. “Dẫn em đi thay đổi một chút.”
Sự “thay đổi” của anh chính là dẫn tôi đi đổi kiểu tóc, thay mắt kính mới. Vốn dĩ còn mong chờ anh sẽ cho vài lời bình phẩm, ai ngờ anh xem xong chỉ gật gật đầu, rồi đi thẳng ra quầy thanh toán. Cho đến khi lên xe, trong lòng tôi càng dấy lên nỗi hoài nghi. Không lẽ hôm nay thay đổi xong, anh ấy nhận ra tôi thực sự quá kém cỏi, thấy thất vọng rồi chăng.
“Có phải anh…”
Lời còn chưa kịp dứt, Đàm Hi Dã đã đè tới. Một nụ hôn nồng nhiệt đáp xuống môi tôi.
“c.h.ế.t. nghẹn anh rồi, nãy ở ngoài không được hôn nên đành nhịn. Lên xe cũng không dám nhìn nhiều, sợ không kìm được em lại nổi giận với anh.” Đàm Hi Dã thỏa mãn xoa đầu tôi, lại rầu rĩ thở dài: “Làm sao bây giờ, cảm thấy hơi lo lắng. Xem ra anh phải tăng cường phòng bị đám tình địch kia hơn rồi.”
Tôi bật cười, cụng nhẹ trán vào trán anh: “Anh nghĩ nhiều quá rồi.”