Nhịn qua cơn c.h.óng mặt hoa mắt, lúc mở mắt ra, tôi lại đối diện với một đôi mắt lạnh lẽo âm trầm. Mất một lúc lâu sau, tôi mới chấp nhận được sự thật là mình đã xuyên không. Người trước mặt này chính là Tiêu Vũ – vị Đại tướng quân sát phạt quyết đoán, chiến công hiển hách của triều đại này. Chỉ có điều đương kim Thánh thượng lại là một tên hôn quân, cho rằng Tiêu Vũ công cao lấn chủ nên đã khiến hắn rơi vào kết cục tàn phế, thậm chí còn ban hôn một người đàn ông gả cho hắn để mượn cớ sỉ nhục. Người đàn ông đó chính là tôi.
Tôi xoa xoa vầng trán đang đau nhức, có chút cạn lời. Nếu tôi nhớ không lầm, phàm là những kẻ từng nhục mạ Tiêu Vũ đều c.h.ế.t. rất thảm. Tôi nhích bước chân tiến lại gần Tiêu Vũ đang nằm trên giường, cứ bước hai bước lại cảm thấy hơi hụt hơi. Hơn nữa bây giờ đêm đã khuya, luôn cảm thấy khí lạnh ngấm vào tận xương tủy. Nói ra thì tôi cũng thật xui xẻo, kiếp trước bị bệnh tim, kiếp này lại là một tên thiên tài bệnh tật. Tôi giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Tiêu Vũ, vén chăn lên rồi rúc vào trong.
“Tiêu Tướng quân, đêm đã khuya rồi, nghỉ ngơi sớm thôi.”
Đừng thấy ánh mắt Tiêu Vũ lạnh lẽo, trong ngực hắn lại rất ấm áp. Vậy thì tôi tuyệt đối không thể rời xa cái lò sưởi tự nhiên này được. Mới vừa nằm vào, Tiêu Vũ đã vươn tay bóp chặt lấy cổ tôi. Tôi có chút thở không nổi, cố gắng chống đỡ để mở miệng:
“Tướng quân, mạng của ta bất cứ lúc nào cũng nằm trong tay ngài, ngài cần gì phải vội vàng lúc này chứ?”
Lời này không hề giả dối, trong cốt truyện gốc, vị thế tử là tôi đây thậm chí còn không cầm cự được đến ngày Tiêu Vũ báo thù thì đã bệnh c.h.ế.t. rồi. Tôi hung hăng hít vào vài ngụm không khí, nói tiếp:
“Chúng ta là người trên cùng một con thuyền, ngài không cần phải lo lắng. Kể từ giây phút bị đẩy ra gả cho ngài, ta đã là kẻ bị ruồng bỏ rồi. Ta và ngài mới là người đứng cùng một chiến tuyến.”
Tiêu Vũ buông tôi ra, quay mặt đi chỗ khác:
“Ngươi đi phòng khác ngủ đi.”
“Như vậy sao được! Trước kia ở Thẩm gia, bọn họ ít ra cũng còn giả bộ một chút, trong phòng còn đốt lò sưởi cho ta. Phủ Tướng quân hiện nay điêu tàn đến nhường này, ta cũng chỉ thấy có mỗi ngài là có thể sưởi ấm được thôi. Nếu phải ra ngoài ngủ một đêm, cái thân thể này phỏng chừng sẽ mất đi nửa cái mạng.”
Tôi co ro cơ thể đang lộ ra bên ngoài, hạ thấp giọng xuống:
“Tướng quân, ta khá sợ lạnh, chỉ xin được sưởi ấm trong lòng ngài một chút thôi. Ngài cứ coi như mỗi ngày làm một việc thiện, ban thưởng cho ta sống thêm được một ngày đi.”
Nói xong, tôi liền nằm sát vào người Tiêu Vũ. Sự ấm áp lập tức lan tỏa khắp toàn thân. Tôi nhìn quầng thâm đen dưới đáy mắt hắn, hẳn là khoảng thời gian này hắn cũng ngủ không ngon giấc. Đả kích cả về thể xác lẫn tinh thần, tôi là người hiểu rõ hơn ai hết. Tôi nhếch khóe miệng nhợt nhạt, nhẹ nhàng đặt tay lên eo hắn:
“Tướng quân, ngủ một giấc thật ngon nhé.”