Cỡ chữ:

Sáng hôm sau tỉnh lại, Tiêu Vũ đã không còn ở bên cạnh. Khi tìm thấy hắn, tôi phát hiện đại phu đang thay thuốc cho chân của hắn. Những vết sẹo ngang dọc trên đôi chân đó khiến tôi nhìn mà kinh hãi. Tiêu Vũ chú ý tới tôi nhưng không nói gì, cứ như vậy chằm chằm nhìn tôi. Tôi lập tức tỉnh táo lại, một người kiêu ngạo như vậy, sao có thể chấp nhận để người ngoài nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình chứ? Tôi vội vàng lùi bước định lùi ra ngoài, nhưng lại bị Tiêu Vũ gọi lại:

“Lại đây.”

Tôi dừng bước chân đang lùi lại, ngoan ngoãn đi đến trước mặt hắn. Đại phu cũng đã xử lý xong, thu dọn đồ đạc rời đi. Tôi nhìn bóng lưng rời đi của ông ta, lặng lẽ thở dài. Nhất cử nhất động của Tiêu Vũ hiện giờ đều nằm dưới sự giám sát của Hoàng đế, cái gã gọi là đại phu này có thể khám được cái gì cho hắn chứ? Không làm chân hắn tệ hơn đã coi như là có chút lương tâm rồi.

“Thở dài cái gì?”

Tiêu Vũ liếc mắt nhìn tôi. Tôi giật mình trong lòng, quả không hổ là người hành quân nhiều năm, một hơi thở mong manh như vậy mà hắn cũng có thể nắm bắt được. Đã như vậy, tôi thuận thế hỏi luôn:

“Chân của Tướng quân bị thương đã lâu, liệu có chuyển biến tốt lên không?”

Tiêu Vũ bình tĩnh nhìn tôi, hồi lâu sau mới nhướn mày, dường như có chút kinh ngạc vì tôi lại dám ngay trước mặt hắn mà hỏi về chuyện đôi chân. Hắn đưa ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn, giọng điệu nhạt nhẽo:

“Chưa từng.”

Tôi cử động chân một chút, cảm thấy hơi mỏi. Cơ thể này thực sự rất kém, đi vài bước hay đứng lâu một chút là mệt rã rời. Tôi chuyển sang chủ đề khác:

“Tướng quân có còn người thân cận nào bên cạnh không?”

Ánh mắt Tiêu Vũ càng thêm lạnh lẽo, dường như không vui khi tôi thăm dò vấn đề cá nhân của hắn. Tôi giả vờ như không thấy, tiếp tục nói:

“Trong thành có một tiệm bánh bao Trần Ký, hương vị quả thực rất ngon, ngay cả nhiều quý nhân cũng thường hay lui tới.”

Tiêu Vũ tỏ vẻ khó hiểu. Tôi cười cười, thực sự đứng không vững nữa, đành phải cầu xin hắn:

“Tướng quân, có thể cho ta ngồi xuống nói được không, ta thực sự thể trạng yếu ớt, đau chân rồi.”

Lời này nói ra vô cùng đúng lý hợp tình, không hề gánh nặng, cũng chẳng chút cảm thấy một đại nam nhân mới đứng một lát đã kêu mệt thì có gì là mất mặt. Tiêu Vũ khựng lại một chút, lên tiếng:

“Ngồi đi.”

Sau khi được như ý nguyện ngồi xuống, tôi mới tiếp tục:

“Bánh bao nhà họ Trần đều có thể sai người đặt trước một ngày, ngày hôm sau con trai út của ông chủ sẽ đích thân giao đến tận cửa.”

Tiêu Vũ không hiểu tại sao tôi đột nhiên nói những lời này để làm gì. Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi:

“Vậy ra ngươi thực sự rất thích ăn bánh bao à?”

Tôi lắc đầu:

“Tướng quân có chỗ không biết, con trai út nhà họ Trần là Trần Thượng rất đam mê y thuật, thích nhất là nghiên cứu những căn bệnh nan y lạ lùng.”

Cậu ta cũng chính là chìa khóa để chữa khỏi đôi chân của Tiêu Vũ. Dù sao chân của Tiêu Vũ sớm muộn gì cũng sẽ khỏi, tôi chỉ là báo trước thời gian lên một chút để hắn biết mà thôi. Hơn nữa, việc Trần Thượng biết y thuật rất hiếm người biết. Tiêu Vũ hiểu ý tôi muốn nói gì, nhưng hắn vẫn rất điềm nhiên:

“Thế tử hình như quên mất, phủ Tướng quân hiện tại không còn như xưa.”

Tôi hiểu ý của hắn, e là vừa mời người khác đến chữa chân thì tin tức này đã lọt vào tai Hoàng đế ngay lập tức. Nhưng Trần Thượng thì không. Tôi vẻ mặt chắc nịch nói:

“Tướng quân, Trần Thượng rất kính ngưỡng ngài, có cơ hội này để giúp ngài, cậu ta tuyệt đối sẽ không lắm miệng.”

Tiêu Vũ đầy vẻ soi xét nhìn tôi hồi lâu:

“Sao ngươi lại biết được?”

Tôi cố tình nháy mắt với hắn, bày ra vẻ mặt ‘ngài không hiểu đâu’:

“Bởi vì ta cũng vô cùng ngưỡng mộ Tướng quân, gặp được cậu ta như gặp được tri kỷ vậy.”

Tiêu Vũ nhắm nghiền mắt lại, không thể nhịn được nữa mà lên tiếng:

“Ta ra ngoài đây.”

Nói xong, hắn tự mình đẩy xe lăn ra ngoài. Tôi chỉ kịp nhìn thấy vành tai đang ửng đỏ của hắn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!