LÃO PHẬT GIA NHẮM TRÚNG RỒI, PHẢI LÀM SAO

Chương 5: Trò chơi nói thật và rời đi

Cỡ chữ:

Thiếu gia không phải người thích chìm đắm trong cảm xúc, đến tối cậu ấy gọi một đám bạn đến biệt thự chơi, nằng nặc kéo tôi theo. Phản ứng của tôi lúc chơi game rất chậm, toàn thua, thua thì phải trả lời câu hỏi, mà bắt buộc phải là “nói thật”.

“Giang Mạch có người mình thích chưa?”

Tôi cắn răng nói: “Có.”

“Thế chữ cái đầu tên người cậu thích là gì?”

Tôi xoa xoa mũi: “X.” (Chữ cái đầu của Từ/Xu)

“Thế người cậu thích có ở trong căn biệt thự này không?”

Cửa chính mở ra, Từ Tư Thận về rồi. Hắn nhìn một nhà đầy người, cau mày nhưng cũng không nói gì.

“Có ở không?” Cô gái đặt câu hỏi lúc nãy lại hỏi một lần nữa.

Vốn dĩ là không ở, nhưng bây giờ… Tôi cắn môi: “Có ở.”

Tất cả mọi người đều im lặng, đồng loạt quay sang nhìn Từ Minh. Thiếu gia cả người bắn bật lên, vẻ mặt kinh hoàng: “Vãi! Tên ngốc nhà cậu lại đi thích ông đây???”

Tôi cũng hoảng sợ: “Tôi không có…”

Nhưng tiếng phủ nhận của tôi bị tiếng gào c.h.ói tai của thiếu gia át đi mất. Thiếu gia bứt rứt vò đầu: “Đệt, lẽ ra tôi phải nghĩ đến từ sớm! Cậu bao nhiêu năm nay luôn vây quanh tôi, căn bản không có thời gian, không có điều kiện tiếp xúc với người khác. Hôm nọ cậu hỏi tôi thích là gì, tôi nên đoán ra rồi. Cậu hỏi tôi tại sao tim lại chua xót. Một đứa bình thường tiêu tiền keo kiệt như cậu, phát hiện tôi hơi buồn một chút liền tặng đôi khuy măng sét hồng ngọc trị giá hàng vạn tệ cho tôi!”

Tôi ngây ngốc nhìn thiếu gia tự biên tự diễn, thế mà cũng chắp nối được luôn sao? Cô gái đặt câu hỏi cũng bắt đầu hét lên: “Oh my god chị em ơi, đây có phải là truyện đam mỹ song nam chủ mà cậu hay xem không? Trời ơi, thư đồng mềm mại đáng yêu và thiếu gia nóng nảy sao? Cặp này tôi cũng thấy hơi ‘đẩy thuyền’ đấy.”

Giữa một mớ hỗn độn, tôi nghe thấy Từ Tư Thận gọi: “Giang Mạch, đi theo tôi lên lầu.”

Cảm xúc của hắn lúc này nhìn bề ngoài vẫn trầm ổn, nhưng khí thế cực thịnh. Tôi cảm giác hắn giận rồi. Lòng tôi rối bời, Từ Tư Thận bình thường toàn gọi tôi là Mạch Mạch, cô Triệu tiểu thư kia về nước xong thì giờ gọi cả họ lẫn tên rồi. Từ Tư Thận dường như cũng rất phiền não. Hắn cởi áo khoác, tiện tay vắt lên lưng ghế, dựa vào mép bàn giật giật cà vạt. Lâu lắm không gặp, tôi rất muốn hôn hắn. Nhưng hắn rõ ràng có hôn ước với đại tiểu thư nhà họ Triệu, tôi tuy ngốc nhưng không thể làm loại chuyện vô đạo đức như vậy được. Ở bên cạnh một tên ngốc hai bàn tay trắng thì có ích gì? Không thể ban cho, không thể dựa dẫm, nếu là tôi, tôi cũng sẽ chọn Triệu tiểu thư.

Giọng Từ Tư Thận bình tĩnh: “Em thích Từ Minh?”

“Em thích chú, nhưng em không thể nói ra được.”

Trong đôi mắt đen láy của Từ Tư Thận xẹt qua một tia chua xót và không cam lòng: “Cho nên em vẫn luôn không chịu công khai quan hệ với tôi, cũng là vì chuyện này. Thúc thúc thua ở điểm nào?”

Từ Tư Thận cụp mắt, như thể tự chất vấn bản thân: “Vì lớn hơn em 9 tuổi sao?”

Tôi cắn môi im bặt, không dám để lộ tiếng nức nở đau khổ trong cổ họng. Căn phòng rộng lớn c.h.ế.t. c.h.óc, ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi. Từ Tư Thận thở dài: “Lâu như vậy không gặp, một câu cũng không muốn nói với thúc thúc sao?”

Sự tủi thân, tự ti, bất an dồn nén sụp đổ, tôi vẫn nghẹn ngào: “Từ Tư Thận, em không muốn lén lút yêu đương với chú nữa.”

Thiếu gia vô cùng trịnh trọng xin lỗi tôi: “Trách tôi, trách tôi sức hút quá lớn. Nhưng mà cậu biết đấy, tôi vẫn luôn thích Thẩm Châu, hơn nữa hai đứa mình nhìn một cái là biết cùng một thể loại, cậu có hiểu tôi muốn nói gì không?”

Tôi khó nhọc hiểu một chút: “Thiếu gia, cậu hiểu lầm rồi, tôi không thích cậu.”

“Cậu không cần cố ý phủ nhận.” Thiếu gia căn bản không nghe lọt tai, vò mặt ảo não, “Ây, cậu thích tôi như vậy, tôi trước kia lại còn lợi dụng cậu, bắt cậu yểm trợ cho tôi và Thẩm Châu, tôi đúng là không phải con người.”

Càng tô càng đen. Thiếu gia bây giờ nhìn thấy tôi có chút không tự nhiên. Tôi sống ở biệt thự cũng luôn nhớ đến Từ Tư Thận, cho nên sau khi khai giảng, tôi chuyển hẳn về ở ký túc xá trường. Thiếu gia gãi gãi ót: “Vừa hay cậu có thể cai, cai đi.”

Ngày hôm đó Từ Tư Thận không có ở nhà, lúc rời đi không thể gặp hắn một lần, có chút tiếc nuối.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!